Thời gian quý báu lắm ( Hồ Chí Minh)
Phạm Vân Ly

Trong cuộc đời hoạt động cách mạng, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn coi trọng thời gian và nhắc nhở cán bộ phải có ý thức tổ chức, kỷ luật, biết quý trọng thời gian của mình cũng như của người khác.
Tháng 11 năm 1945, tại lễ tốt nghiệp khóa V Trường Huấn luyện cán bộ Việt Nam, khi thấy đã quá giờ quy định mà vẫn còn nhiều người chưa đến, Bác thẳng thắn nhắc nhở:
“Trong giấy mời tới đây nói 8 giờ bắt đầu, bây giờ 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều người chưa đến. Tôi khuyên anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”.
Lời nhắc tuy ngắn gọn nhưng thể hiện một quan điểm rất rõ ràng: đã làm việc thì phải đúng giờ, bởi thời gian là một nguồn lực quý giá và không thể lấy lại.
Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, có lần một đồng chí cấp tướng đến làm việc với Bác chậm 15 phút. Người cán bộ này có lý do khách quan: trời mưa lớn, suối lũ, ngựa không thể qua được. Tuy nhiên, Bác vẫn nhắc nhở:
“Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai đi bao nhiêu? Hôm nay chú đã chủ quan, không chuẩn bị đầy đủ các phương án, nên chú đã không giành được chủ động”.
Qua câu chuyện, Bác không chỉ nhắc về việc đúng giờ mà còn nhấn mạnh trách nhiệm của người cán bộ. Trong công việc, sự chậm trễ của một người có thể ảnh hưởng đến nhiều người khác, đặc biệt trong những công việc đòi hỏi sự phối hợp và tính kỷ luật cao.
Một lần khác, Bác và nhiều người phải chờ một cán bộ đến để bắt đầu cuộc họp. Khi người cán bộ đến, Bác hỏi:
– Chú đến chậm mấy phút?
– Thưa Bác, chậm mất 10 phút ạ!
Bác nói:
– Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500 người đợi ở đây.
Cách nói của Bác rất giản dị nhưng sâu sắc. Mười phút tưởng như rất ngắn đối với một người, nhưng nếu có 500 người phải chờ thì tổng thời gian bị lãng phí đã lên tới 5.000 phút. Điều đó cho thấy Bác không chỉ quý thời gian của mình mà còn đặc biệt tôn trọng thời gian của người khác.
Năm 1953, trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, Bác có kế hoạch đến thăm một lớp chỉnh huấn của anh chị em trí thức. Khi gần đến giờ, trời bất ngờ mưa rất to. Những người làm việc bên cạnh đề nghị Bác hoãn chuyến đi hoặc tổ chức lớp học ở địa điểm gần nơi Bác ở.
Nhưng Bác không đồng ý. Người nói:
“Đã hẹn thì phải đến, đến cho đúng giờ, đợi trời tạnh thì đến bao giờ? Thà chỉ mình Bác và vài chú nữa chịu ướt còn hơn để cả lớp phải chờ uổng công!”.
Sau đó, Bác vẫn đến thăm lớp theo kế hoạch. Câu chuyện trở thành một ví dụ tiêu biểu về việc giữ lời hẹn, tôn trọng thời gian của tập thể và không để khó khăn của bản thân làm ảnh hưởng đến người khác.
Qua những câu chuyện trên, có thể thấy việc quý trọng thời gian đối với Bác Hồ không phải chỉ là một lời nói hay một nguyên tắc được nhắc nhở người khác thực hiện. Người cũng nghiêm túc thực hiện điều đó trong công việc hằng ngày.
Tư tưởng ấy còn được thể hiện trong bản Di chúc. Ở phần “Về việc riêng”, Bác viết:
“Suốt đời tôi hết lòng hết sức phục vụ Tổ quốc, phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân.”
Và Người căn dặn:
“Sau khi tôi đã qua đời, chớ nên tổ chức điếu phúng linh đình, để khỏi lãng phí thì giờ và tiền bạc của nhân dân”.
Đây là một lời căn dặn thể hiện rõ tinh thần tiết kiệm và trách nhiệm với nhân dân. Ngay cả khi nói về việc riêng của mình, Bác vẫn nghĩ đến việc tránh lãng phí thời gian, tiền bạc và công sức của nhân dân.
Bài học từ những câu chuyện trên vẫn còn nguyên giá trị: biết quý trọng thời gian, làm việc đúng giờ, giữ lời hẹn, tôn trọng thời gian của người khác và có trách nhiệm với công việc chung. Đối với mỗi người, đặc biệt là cán bộ, học sinh và sinh viên, đó không chỉ là biểu hiện của tính kỷ luật mà còn là cách thể hiện sự tôn trọng đối với tập thể và cộng đồng.
Quý trọng thời gian chính là biết quý trọng công việc, quý trọng người khác và quý trọng những cơ hội mà cuộc sống trao cho mình.



