Thời gian ra sao trong cuộc chiến
Đẩy cái gạt tàn về phía tôi, Tiến nhấp một ngụm cà phê rồi tiếp dòng suy nghĩ: - Chiến tranh có nhiều điều kỳ lạ lắm "già"...có những điều phải mấy chục năm sau mới biết. Mà biết rồi lại thấy buồn hơn. Mắt hắn nhìn xa xăm, đăm chiêu và vô định. Tiến ít hơn tôi một tuổi. Quê Gò Vấp, Sài Gòn. Nhập ngũ năm 1977, vào mặt trận trước tôi hơn một năm. Một năm lăn lóc giữa những cánh rừng cao su, đối mặt với bọn Pốt, làm cho những người lính trưởng thành lên nhiều lắm. Vì thế, khi tôi vào đơn vị, tôi
Hai thằng cùng ở tiểu đội vô tuyến suốt gần hai năm, từ ngày đơn vị đóng quân ở Chhloung, củng cố lực lượng để bước vào chiến dịch tổng tiến công giải phóng Campuchia, cho đến khi tôi trở về nước học sỹ quan. Sống cùng nhau, lên sóng cùng nhau, sống chết cùng nhau, chia sẻ với nhau những kỷ niệm vui buồn, nên mặc dù kẻ Bắc, người Nam, nhưng chúng tôi rất hiểu nhau, thân nhau và coi nhau như anh em ruột thịt.
Gần bốn chục năm bặt tin, giờ mới gặp lại, nên những phút bên nhau thật là quý giá. Ngồi nhâm nhi cà phê ở góc quán “Cây Trâm”, hai thằng thi nhau đốt thuốc, khói bay lên như cháy nhà. Những kỷ niệm về những tháng năm cơ cực trên đất Campuchia cùng nỗi nhớ, nỗi tiếc thương đồng đội khiến trong lòng có cái gì đó như là sự nuối tiếc. Không khí trầm hẳn xuống.
Rít một hơi thuốc thật dài, nhả khói, tạo thành một vòng tròn lớn, bay lơ lửng trong không khí. Tiến chậm rãi:
- “Già” về nước tháng mấy, năm mấy nhỉ?
- Tôi về cuối tháng tư 80, sau trận đánh điểm cao 175 và trận đánh vào hồ Ampil ấy lão. Xong trận ấy thì tôi về.
- Ừa. Số "già" hên đấy, chứ ở lại chừng 2 tháng thôi, thêm trận Noong Chan - Công Silop nữa thì chưa biết chừng. Có khi mục xương rồi, không còn chỗ đội nón à.
Nói đến đó Tiến cười hừng hực.
- Trận 23/6 hả. Nghe nói trận đó ác liệt lắm, đơn vị mình thương vong nhiều lắm phải không lão? – tôi hỏi.
Nhấp một ngụm cà phê rồi Tiến chậm dãi:
- Khi nào rảnh, tui sẽ kể cho già nghe. Cục diện chung thì toàn sư đoàn thắng lớn, đập tan căn cứ địch, khiến chúng không thể lợi dụng đường biên để xâm nhập vào hướng phòng thủ của mình nữa, tạo điều kiện cho mặt trận triển khai chiến dịch K5. Nhưng riêng tiểu đoàn mình thì te tua. Bọn Thái cho máy bay nã đạn 20 ly và thả cối xuống chặn đường rút của quân mình. Tới hồi mình chạy đến sát đường biên thì nó phá đập nước, khiến lính mình chết đuối nhiều hơn chết trận. Hy sinh gần bảy chục em. Anh Độ Trung đội phó thông tin về làm Đại phó K11 cũng hy sinh trận này đó già... Lính thông tin mình trận đó cũng oải. Bọn anh Động, thằng Quan Hải quăng hết dây; tụi thằng Toàn, thằng Tâm, thằng Mỹ giục máy xuống mương nước mà chạy. Đang liên lạc, máy ngập nước thì khác gì cục sắt. Chạy còn chẳng được, vác cục sắt to đùng mà vô tích sự trên lưng làm gì? Rồi bữa sau nữa, đi kiếm tử sỹ mà chẳng biết ai với ai. Xác lính ta, xác Pốt, xác Para, xác lính Thái, cả xác dân Miên nữa...tất cả chìm dưới bùn dọc lòng mương. Cứ thấy xác nào đi giày cao cổ của bộ đội ta, hoặc đội nón cối là khiêng về. Việc xác định danh tính thì để đó trung đoàn lo.
Nói đến đó, giọng Tiến như nghẹn lại. Những kỷ niệm về trận đánh trên đường biên Thái năm nào khiến khuôn mặt hắn dường như già đi đến vài tuổi.
Đúng lúc ấy, tiếng hát từ chiếc cattseter của quán cũng cất lên những lời ca não nùng:
"Rồi anh sẽ dìu em tìm thăm...
mộ bia kín trong nghĩa địa buồn,
bạn anh đó đang say ngủ yên.
Xin cám ơn...xin cám ơn, người nằm xuống..."
Chúng tôi chìm trong cảm xúc nặng nề bởi những lời ca vàng vọt ấy.
Chiến tranh, dù bất kỳ thời nào cũng mang đến đau thương, chết chóc. May mắn cho những người bước qua cõi trần ai để trở về.
***
Chờ cho đoạn nhạc trôi qua, Tiến chậm dãi.
- Có một chuyện cứ đau đáu trong lỏng mà mãi gần đây tui mới rõ đầu đuôi "già" ạ. Già còn nhớ thằng Hưng, Lê Khánh Hưng ở trinh sát không?



