Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

thời hòa bình

Đây là câu chuyện hư cấu lấy bối cảnh những năm chiến tranh gian khó của đất nước. Qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Văn Hòa, câu chuyện tái hiện tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày hòa bình của những con người sống trong "thời hoa lửa".

Đồng Nai12/06/2026Nguyễn Thị Thủy (Đoàn xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Hòa. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ về những năm tháng chiến tranh, ký ức vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.

Năm ấy tôi vừa tròn hai mươi tuổi. Quê tôi là một vùng đất nhỏ nằm bên dòng sông hiền hòa. Chiến tranh lan đến, những cánh đồng xanh ngắt ngày nào dần trở thành nơi hứng chịu bom đạn. Ban ngày, mọi người lao động sản xuất; ban đêm, cả làng cùng nhau đào hầm trú ẩn và chuyển lương thực ra tiền tuyến.

Tôi tham gia đội thanh niên xung phong của địa phương. Công việc chính là vận chuyển hàng hóa và sửa chữa những con đường bị bom phá hỏng. Có những đêm mưa lớn, chúng tôi phải làm việc trong bóng tối để tránh máy bay địch phát hiện. Dù gian khổ, không ai than vãn. Mọi người đều tin rằng sự hy sinh hôm nay sẽ đổi lấy hòa bình cho ngày mai.

Một đêm mùa hè năm 1972, đoàn chúng tôi nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa thuốc men đến một đơn vị đang đóng quân phía bên kia ngọn đồi. Khi đến gần mục tiêu, tiếng bom bất ngờ vang lên dữ dội. Đất đá tung mù mịt. Cả đoàn nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp. Sau đợt oanh kích, chúng tôi phát hiện cây cầu gỗ duy nhất đã bị đánh sập.

Nếu quay về, đơn vị phía trước sẽ không có thuốc cứu thương. Sau một hồi bàn bạc, mọi người quyết định dùng tre và dây thừng để làm một chiếc cầu tạm. Suốt nhiều giờ đồng hồ, dưới ánh đèn pin được che kín, chúng tôi cùng nhau dựng cầu. Gần sáng, số thuốc men cuối cùng cũng được chuyển đến nơi an toàn.

Vài ngày sau, chúng tôi nhận được tin nhiều chiến sĩ bị thương đã được cứu sống nhờ số thuốc ấy. Khi nghe tin, ai cũng xúc động. Chúng tôi hiểu rằng những việc làm nhỏ bé của mình đã góp phần bảo vệ sự sống của đồng đội.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Ngày đất nước hòa bình, cả làng tôi ngập tràn tiếng cười và nước mắt. Nhiều người đã không trở về, nhưng ký ức về họ vẫn sống mãi trong lòng những người còn ở lại.

Mỗi khi kể lại câu chuyện này cho con cháu nghe, tôi luôn nhắc rằng hòa bình hôm nay được xây dựng từ biết bao sự hy sinh. Những năm tháng "hoa lửa" tuy đầy gian khổ, nhưng cũng là thời kỳ sáng ngời của lòng yêu nước, tình đồng chí và niềm tin không bao giờ tắt vào tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn