Cựu chiến binh

Thời hoa đỏ bên dòng Đà giang

Phú Thọ14/01/2026Nguyễn Thu Hiền (Đoàn xã Thanh Thuỷ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Bảy, khi hoa phượng đỏ rực ven triền đê sông Đà, tôi – một đoàn viên thanh niên xã Thanh Thủy, huyện Thanh Thủy, tỉnh Phú Thọ – lại có dịp đến thăm bác Nguyễn Văn Lâm, thương binh hiện đang sinh sống tại khu 5, xã Thanh Thủy. Ngôi nhà nhỏ của bác nằm nép mình dưới bóng tre già, bình dị như chính cuộc đời của người lính năm xưa.

Bác Lâm sinh năm 1952, lớn lên trong một gia đình thuần nông ở Thanh Thủy. Năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Thời ấy, bác ra đi đúng vào mùa hoa phượng nở – mùa của tuổi trẻ, của những ước mơ còn dang dở. Bác từng kể: “Ngày lên đường, trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo, lá thư của mẹ và niềm tin sẽ có ngày đất nước hòa bình.”

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác Lâm cùng đồng đội vượt rừng, băng suối, chịu đói rét, bom đạn. Năm 1974, trong một trận đánh lớn, bác bị thương nặng do mảnh pháo, mất đi một phần chân trái. Vết thương ấy khiến bác phải rời chiến trường khi cuộc kháng chiến chưa kết thúc, mang theo nỗi day dứt vì không thể tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội.

Trở về quê hương Thanh Thủy sau ngày đất nước thống nhất, bác Lâm đối mặt với muôn vàn khó khăn. Sức khỏe giảm sút, cuộc sống thiếu thốn, vết thương cũ thường xuyên đau nhức mỗi khi trái gió trở trời. Thế nhưng, chưa bao giờ bác than phiền hay bi quan. Bác tích cực tham gia công tác ở địa phương, làm gương cho con cháu, luôn động viên thế hệ trẻ sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương.

Mỗi mùa hoa phượng nở, bác Lâm thường ngồi lặng lẽ trước hiên nhà, ánh mắt trầm ngâm. Bác bảo, màu hoa đỏ ấy khiến bác nhớ đến máu của đồng đội đã đổ xuống, nhớ đến những người mãi mãi không trở về để nhìn thấy đất nước thanh bình hôm nay.

Là một đoàn viên thanh niên, mỗi lần được nghe bác kể chuyện, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Sự bình yên nơi xã Thanh Thủy hôm nay được đánh đổi bằng cả tuổi xuân, xương máu và những hi sinh thầm lặng của các anh thương binh như bác Lâm. Trước thời hoa đỏ, tôi tự nhủ phải sống tốt hơn, trách nhiệm hơn, để không phụ lòng những người đã hiến dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn