Người có công giúp đỡ cách mạng

THỜI HOA ĐỎ VÀ TẤM GƯƠNG KIÊN CƯỜNG GIỮA ĐỜI THƯỜNG CỦA ÔNG HÀ VĂN THANH

Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam đã trải qua biết bao cuộc chiến tranh gian khổ. Để có được nền hòa bình như ngày hôm nay, biết bao người chiến sĩ đã không tiếc máu xương, sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Những con người ấy chính là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Với riêng em, hình ảnh người chiến sĩ ấy không hề xa lạ mà vô cùng gần gũi – đó chính là ông Hà Văn Thanh sinh ngày 28/07/1942 quê ở xã Tiên Ngọc, huyện Tiên Phước, tỉnh Quản

Đà Nẵng03/05/2026Nguyễn Thị Ánh Vy (Phương Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một trận chiến ác liệt, ông đã bị thương rất nặng. Đó là khoảnh khắc sinh tử, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Và cũng chính trong trận chiến ấy, vì sự hi sinh cho đất nước, ông đã mất đi một ngón tay của mình. Sự mất mát ấy là minh chứng rõ ràng nhất cho những đau thương mà chiến tranh để lại. Đó không chỉ là nỗi đau về thể xác mà còn là dấu ấn của những năm tháng chiến đấu gian khổ. Thế nhưng, ông không gục ngã. Với nghị lực phi thường của người lính, ông đã vượt qua tất cả để tiếp tục sống.

May mắn thay, ông em vẫn còn sống đến tận hôm nay. Dù mang trên mình vết thương chiến tranh – bàn tay không còn nguyên vẹn – nhưng ông luôn giữ tinh thần lạc quan, yêu đời. Ông thường kể cho em nghe về những năm tháng chiến đấu gian nan nhưng đầy tự hào. Qua từng câu chuyện của ông, em hiểu rằng hòa bình mà chúng ta đang có được hôm nay không hề dễ dàng, mà phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đi trước.

Đối với em, ông Hà Văn Thanh không chỉ là người ông thân yêu mà còn là một tấm gương sáng về lòng dũng cảm, sự hi sinh và ý chí kiên cường. Mỗi khi nhìn vào bàn tay đã mất đi một ngón của ông, em lại càng thấm thía hơn về sự hi sinh lớn lao ấy. Điều đó khiến em thêm biết ơn và trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại.

Là thế hệ trẻ hôm nay, em nhận thức rõ trách nhiệm của mình. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức, sống có ích để không phụ công lao của ông và bao người chiến sĩ đã hi sinh cho đất nước. Đồng thời, em cũng tự nhắc nhở bản thân phải luôn yêu quê hương, trân trọng hòa bình và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Sự hi sinh của ông Hà Văn Thanh sẽ mãi là niềm tự hào của gia đình em, là nguồn động lực to lớn giúp em cố gắng trong học tập và cuộc sống. Hình ảnh người chiến sĩ năm xưa với bàn tay không còn trọn vẹn ấy sẽ luôn sống mãi trong trái tim em – như một biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và sự hi sinh cao cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn