Thời hoa lửa
“Thời hoa lửa” – đó là cách những thế hệ đi trước gọi quãng đời thanh xuân đầy máu lửa, gian khó nhưng cũng rực rỡ nhất của dân tộc. Đó là thời mà khói bom, tiếng đạn và những mất mát nối dài, nhưng trong trái tim mỗi con người Việt Nam, ngọn lửa yêu nước vẫn cháy sáng hơn bao giờ hết.
Ở mảnh đất quê hương Vị Xuyên hôm nay yên bình, vẫn còn đó những câu chuyện cảm động của những con người bình dị đã góp phần làm nên hòa bình.Đã nhiều lần được nghe ông nội kể về cuộc hành quân lịch sử đầy khốc liệt trong quá khứ . Ông tôi cũng là một trong những cựu thanh niên xung phong sống tại thôn Bản Khoéc . ông đã giúp tôi cảm nhận sâu sắc giá trị của những năm tháng “hoa lửa” ấy.
Ông nội tôi - Hoàng Dùn Tòng, sinh năm 1965 đã từng tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới tròn mười tám tuổi. Rời mái nhà đơn sơ, ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ cao cả là chiếu đấu canh gác tại Điểm Cao 468 và những xã như Lao Chải , Thanh Thuỷ,… Những con đường đất chạy xuyên núi rừng mà chúng tôi hôm nay đã quen thuộc, chính là kết quả của biết bao mồ hôi – thậm chí là máu – của những con người trẻ tuổi khi ấy.Ông kể rằng vào những buổi đêm rét buốt hay thời tiết khắc nghiệt , ông và các đồng chí khác vẫn luôn phiên canh gác .Có những đêm bom địch trút xuống như mưa , tiếng bắn súng ác liệt, nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống khi còn chưa kịp gọi tên quê hương mình. Thế nhưng, không ai chùn bước. Người ngã xuống để người khác tiến lên. Người sống tiếp tục hoàn thành nốt con đường, hoàn thành nhiệm vụ để giữ cho mạch máu giao thông, mạch máu chiến thắng không bao giờ bị cắt đứt.
Điều khiến tôi xúc động nhất là ánh mắt ông khi nhắc đến hai chữ “đồng đội”. Ông nói:
“Chúng tôi chỉ có một điều duy nhất để tin và để sống – đó là phải hoàn thành nhiệm vụ, vì sau lưng mình là nhân dân, là đất nước, là những người thân yêu.” Hiện tại dù chiến tranh đã kết thúc nhưng ông vẫn thường hay nghe những ca khúc về đồng đội , về quê hương , khi nghe những ca khúc ấy đôi mắt ông lại rưng rưng làm sao bởi nỗi nhớ những chiến hữu đã cùng lập nên hoà bình.
Chưa dừng lại ở đó ký ức về thời chiến vẫn tiếp tục được thể hiện qua lời kể của cựu chiến binh Đinh Ngọc Tuấn - Nguyên chiến sĩ Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 14, Sư đoàn 313 , đã kể về một người đồng đội của ông ( đồng chí Nở) , qua lời kể người đồng đội của ông bị dính mìn k58, đồng chí nằm chọn trong hố mìn, ông chỉ kịp bế đồng chí lên và lúc đó nửa thân dưới đã hoàn toàn không còn, thời ấy điều kiện băng bó rất khó khăn và ngay lúc đó đồng chỉ Nở đã bảo với cựu chiến binh Tuấn rằng :” vợ tôi mới sinh. tôi còn đứa con trai và tôi muốn được về thăm gia đình nhưng có lẽ là không thể rồi. Câu nói đau xót của đồng chí khiến ông day dứt cho đến hiện tại. Tình đồng chí keo sơn thời chiến quả thật thiêng liêng và cao quý.Ngày nay, khi cuộc sống đã đổi thay từng ngày, những người như ông Đinh Ngọc Tuấn trở về với cuộc sống đời thường, lao động cần cù, sống giản dị, nhưng ký ức về thời hoa lửa ấy vẫn luôn cháy trong tim họ, như một phần thiêng liêng không thể phai mờ.
Câu chuyện của những người chiến sĩ – và của hàng triệu con người Việt Nam trong chiến tranh – không chỉ là bài học về lòng yêu nước, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay:
Hãy biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng, có trách nhiệm và tiếp nối truyền thống tốt đẹp của cha anh.
“Thời hoa lửa” đã qua, nhưng ánh sáng của nó vẫn soi rọi cho hôm nay và mai sau. Và chính chúng ta – những người trẻ – có trách nhiệm kể lại, lưu giữ và lan tỏa những câu chuyện ấy, để truyền thống không bao giờ bị lãng quên.


