Bài viết

THỜI HOA LỬA (2)

Phú Thọ31/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bà vào một buổi chiều cuối năm, khi nắng đã dịu và gió làng thổi mùi rơm rạ rất quen. Bà ngồi trước hiên nhà, tay lần giở những bức ảnh cũ đã ngả màu thời gian.

Bà kể rằng, năm ấy đất nước còn trong chiến tranh. Làng nhỏ của bà nằm sát tuyến đường vận chuyển, ngày đêm vang tiếng máy bay và bom đạn. Người lớn ra trận, người ở lại gồng mình giữ làng, giữ đất, giữ từng bữa cơm cho bộ đội đi qua.

Bà khi đó còn rất trẻ. Mỗi sáng gùi gạo, gánh nước, tối đến lại cùng mọi người đào hầm, vá đường. Có những đêm không ngủ, ánh lửa bập bùng soi rõ những gương mặt sạm nắng nhưng ánh mắt thì sáng lạ thường. Ai cũng sợ, nhưng không ai lùi bước.

Bà bảo, điều bà nhớ nhất không phải là tiếng bom, mà là những bông hoa dại nở ven đường. Sau mỗi trận bom, đất còn nóng, khói chưa tan, hoa vẫn lặng lẽ bung cánh. Màu hoa nhỏ bé ấy khiến bà tin rằng rồi sẽ có ngày yên bình.

Rồi chiến tranh qua đi. Người trở về không đủ mặt. Có những cái tên chỉ còn nằm lại trên bia đá. Nhưng làng vẫn đứng vững, ruộng lại xanh, trẻ con lại cắp sách đến trường.

Bà khẽ gấp những bức ảnh lại, nhìn ra khoảng sân ngập nắng:
“Đó là thời hoa lửa con ạ. Gian khó, mất mát… nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất. Vì khi ấy, người ta sống vì nhau, vì đất nước.”

Tôi ra về, mang theo câu chuyện của bà. Ngoài ngõ, những bông hoa dại vẫn nở, bình thản và bền bỉ, như ký ức chưa từng phai của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn