Bài viết

THỜI HOA LỬA

Thời Hoa Lửa Gió chiều thổi qua cánh rừng Trường Sơn, mang theo mùi đất ẩm và khói súng còn vương lại sau trận đánh ban sáng. Lan ngồi tựa lưng vào gốc cây, đôi tay vẫn còn lấm lem bùn đất. Cô mới mười chín tuổi, cái tuổi đáng ra đang ngồi trên giảng đường, nhưng giờ đây lại khoác lên mình màu áo lính. Nam bước đến, đưa cho cô một bi đông nước. “Uống đi, mai lại hành quân tiếp đấy.” Lan mỉm cười, ánh mắt sáng nhưng ẩn sâu là sự mệt mỏi: “Anh có bao giờ nghĩ… sau chiến tranh mình sẽ làm gì không?

Thái Nguyên09/04/2026Nguyễn Bảo An - 4A (Trường TH Nam Tiến I)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời Hoa Lửa

Gió chiều thổi qua cánh rừng Trường Sơn, mang theo mùi đất ẩm và khói súng còn vương lại sau trận đánh ban sáng. Lan ngồi tựa lưng vào gốc cây, đôi tay vẫn còn lấm lem bùn đất. Cô mới mười chín tuổi, cái tuổi đáng ra đang ngồi trên giảng đường, nhưng giờ đây lại khoác lên mình màu áo lính.

Nam bước đến, đưa cho cô một bi đông nước.
“Uống đi, mai lại hành quân tiếp đấy.”

Lan mỉm cười, ánh mắt sáng nhưng ẩn sâu là sự mệt mỏi:
“Anh có bao giờ nghĩ… sau chiến tranh mình sẽ làm gì không?”

Nam im lặng một lúc, nhìn xa xăm:
“Anh muốn về quê, trồng một vườn hoa. Nhiều hoa lắm… để bù lại những gì đã mất.”

Lan bật cười:
“Em thì muốn làm cô giáo. Dạy tụi nhỏ viết chữ… không phải viết thư chia ly nữa.”

Đêm xuống nhanh trong rừng. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng bom xa xa. Cả đơn vị nằm im lặng, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

Lan lấy trong túi áo ra một bức thư nhàu nát. Đó là thư mẹ cô gửi từ quê. Những dòng chữ giản dị mà khiến mắt cô nhòe đi:

"Con giữ gìn sức khỏe. Cả nhà chờ ngày con trở về…"

Cô gấp thư lại, áp lên ngực.
Ở đâu đó ngoài kia, chiến tranh vẫn tiếp diễn. Nhưng trong tim cô, một niềm tin vẫn cháy – rằng ngày mai sẽ khác.

Sáng hôm sau, đơn vị hành quân qua một cánh đồng cháy xém. Hoa dại vẫn mọc lên giữa tro tàn, nhỏ bé nhưng kiên cường.

Lan dừng lại, hái một bông hoa tím, cài lên mũ.
Nam nhìn thấy, khẽ nói:
“Giữa chiến tranh mà em vẫn nghĩ đến hoa sao?”

Lan đáp nhẹ:
“Chính vì là chiến tranh… nên càng phải giữ lại những điều đẹp đẽ.”

Nam không nói gì, nhưng trong lòng anh, câu nói ấy cứ vang lên mãi.

Một ngày nọ, trong một trận bom bất ngờ, đơn vị bị chia cắt. Khi khói bụi tan đi, Nam không còn thấy Lan nữa.

Anh đi tìm, gọi tên cô giữa rừng sâu.
Không có tiếng trả lời.

Chỉ còn lại… một bông hoa tím rơi trên đất.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Nam trở về quê, đúng như lời đã nói. Anh trồng một khu vườn đầy hoa. Trong đó, có rất nhiều hoa tím.

Mỗi chiều, anh lại ngồi lặng im giữa vườn, như đang chờ ai đó.

Có những ký ức không bao giờ mất.
Có những con người sống mãi… trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn