Bài viết

THỜI HOA LỬA (3)

Phú Thọ07/01/2026Nguyễn Thị Lệ Giang3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, tiếng ve vẫn râm ran trên những tán phượng đỏ rực nơi sân đình, nhưng làng quê ven sông đã không còn yên bình như trước. Chiến tranh lan đến từng con đường nhỏ, từng mái nhà tranh. Trong buổi sáng tiễn quân đơn sơ, những chàng trai, cô gái vừa tròn mười tám khoác ba lô lên đường, mang theo cả tuổi trẻ và niềm tin cháy bỏng vào ngày mai.

Đạt là một trong số đó. Cậu rời quê với chiếc khăn rằn mẹ vội quàng lên cổ, đôi bàn tay còn mùi bùn đất ruộng đồng. Khi bước chân vào đội thanh niên xung phong, Đạt mới hiểu thế nào là “thời hoa lửa” – nơi tuổi trẻ không được đo bằng năm tháng, mà bằng sự dấn thân và hy sinh thầm lặng.

Những ngày đầu trên tuyến lửa vô cùng gian khổ. Núi rừng trùng điệp, đường sá bị bom cày xới, bữa ăn chỉ có cơm vắt và rau rừng. Công việc của họ là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, cứu thương cho bộ đội. Mỗi ngày trôi qua đều đối mặt với hiểm nguy, nhưng không ai chùn bước. Bởi họ hiểu, phía sau mình là Tổ quốc, là gia đình, là những người đang mong chờ hòa bình.

Trong đội có Mai – cô gái nhỏ nhắn, đôi mắt luôn ánh lên niềm tin lạ kỳ. Mai thường hay viết nhật ký vào những đêm rừng yên ắng hiếm hoi. Cô viết về ước mơ trở thành cô giáo làng sau chiến tranh, về cánh đồng lúa chín và những buổi học không còn tiếng máy bay. Những trang viết ấy được chuyền tay nhau đọc, như một cách để nhắc nhở rằng họ đang sống và chiến đấu vì tương lai.

Có một đêm mưa lớn, con đường huyết mạch vừa hoàn thành thì bị bom phá hỏng. Nước lũ dâng cao, đất đá sạt lở. Không chờ lệnh, cả đội lại lao ra. Ánh đèn pin yếu ớt hắt lên những gương mặt lấm lem bùn đất. Trong mưa gió, Mai cất tiếng hát – giọng hát run run nhưng kiên cường. Tiếng hát ấy hòa cùng nhịp cuốc xẻng, tiếp thêm sức mạnh cho tất cả. Con đường được nối lại trước bình minh.

Nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi sức lực, mà còn cướp mất những người trẻ tuổi. Một trận bom bất ngờ đã khiến Mai và vài đồng đội mãi mãi nằm lại. Buổi chiều hôm ấy, rừng im lặng đến lạ. Đạt đứng lặng trước nấm đất mới đắp, trong tay là cuốn nhật ký còn dang dở. Những giấc mơ giản dị của Mai giờ gửi lại cho những người ở lại.

Ngày đất nước hoàn toàn hòa bình, Đạt trở về quê. Làng xưa đổi khác, dòng sông vẫn chảy hiền hòa. Nhưng trong tim Đạt, ký ức về một thời hoa lửa không bao giờ phai. Anh tiếp tục cống hiến trong công việc, tham gia công tác Đoàn tại địa phương, kể cho lớp trẻ nghe về những năm tháng không thể quên.

Một buổi sinh hoạt Đoàn, Đạt nhìn những gương mặt thanh niên hôm nay – đầy sức sống, đầy ước mơ. Anh chậm rãi nói:

“Thời hoa lửa của chúng tôi là thời tuổi trẻ sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Hôm nay các bạn không còn bom đạn, nhưng đất nước vẫn cần sự xung kích, trách nhiệm và khát vọng cống hiến. Khi các bạn sống vì cộng đồng, vì những điều tốt đẹp, thì thời hoa lửa vẫn đang tiếp tục – trong chính các bạn.”

Ngoài sân, màu áo xanh thanh niên nổi bật giữa nắng mới. Ngọn lửa của lý tưởng vẫn âm ỉ cháy, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn