Bài viết

Thời hoa lửa

Ninh Bình28/04/2026Trần Mạn Tường (xã Bình Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của bao người, đó vẫn là một thời “hoa lửa” – vừa gian khổ, khốc liệt, vừa rực rỡ tinh thần yêu nước và lòng dũng cảm.

Ông tôi thường kể rằng, khi còn trẻ, ông chỉ là một chàng trai mười tám tuổi, rời làng quê yên bình để lên đường nhập ngũ. Ngày đi, bà cố tôi đứng ở cổng làng, tay nắm chặt chiếc khăn, mắt đỏ hoe nhưng không khóc. Bà chỉ nói: “Đi đi con, giữ gìn đất nước rồi hãy về.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng sau này.

Cuộc sống nơi chiến trường không hề dễ dàng. Những bữa cơm vội vàng, những đêm hành quân trong rừng sâu, tiếng gió hòa lẫn tiếng bom xa xa. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải là khó khăn, mà là tình đồng đội. Những người lính trẻ từ nhiều vùng quê khác nhau, chưa từng quen biết, vậy mà lại trở thành anh em, sẵn sàng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô.

Có một lần, đơn vị của ông phải vượt qua một con suối lớn để tiếp viện. Nước chảy xiết, trời lại tối. Một người bạn trong đội bị trượt chân suýt bị cuốn đi. Không chút do dự, ông và những người khác lao xuống cứu. Sau lần đó, họ càng gắn bó hơn, hiểu rằng giữa ranh giới sống – chết, thứ quý giá nhất chính là tình người.

Giữa chiến tranh, vẫn có những khoảnh khắc rất đẹp. Những buổi chiều hiếm hoi không có tiếng súng, các anh lính ngồi bên nhau, kể chuyện quê hương, chuyện gia đình. Có người nhớ cánh đồng lúa chín, có người nhớ con sông tuổi thơ, có người chỉ mong một bữa cơm có mẹ nấu. Những ước mơ giản dị ấy lại trở thành động lực lớn lao để họ tiếp tục chiến đấu.

Ông kể rằng, điều giúp ông vượt qua tất cả chính là niềm tin. Niềm tin vào ngày mai đất nước hòa bình, niềm tin rằng mọi hi sinh đều có ý nghĩa. Và rồi ngày đó cũng đến. Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về, mang theo không chỉ là kỷ niệm mà còn là sự trưởng thành và lòng tự hào.

Bây giờ, mỗi lần nghe ông kể chuyện, tôi luôn cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình. Thời “hoa lửa” không chỉ là những năm tháng gian nan, mà còn là thời của lòng dũng cảm, tình yêu quê hương và khát vọng sống mạnh mẽ.

Chúng ta – thế hệ hôm nay – không phải trải qua chiến tranh, nhưng có trách nhiệm giữ gìn những gì cha ông đã đánh đổi. Sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn, và biết trân trọng hòa bình – đó chính là cách để tiếp nối ý nghĩa của một thời “hoa lửa” đã qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn