Bài viết

Thời Hoa Lửa (4)

Phú Thọ14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, sân trường phủ đầy hoa phượng đỏ. Tiếng ve kêu ran trên những tán bàng già, át cả tiếng bom vọng lại từ phía xa. Với chúng tôi, chiến tranh là những bản tin đêm khuya, là những hố bom ngoài cánh đồng, nhưng cũng là một phần không thể tách rời của tuổi học trò.

Lớp học chỉ còn hơn nửa sĩ số. Những chiếc bàn trống im lặng như đang chờ chủ nhân quay về. Thầy giáo dạy Văn vẫn lên lớp đều đặn, áo sơ mi bạc màu, giọng trầm ấm khi giảng đến câu thơ: “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước…” Cả lớp lặng đi. Chúng tôi hiểu, có những con đường không bao giờ còn dấu chân người cũ.

Lan ngồi bàn trên tôi, mái tóc thắt bím, vở lúc nào cũng thơm mùi giấy mới. Lan viết chữ đẹp nhất lớp. Những giờ trú bom trong hầm, Lan hay thì thầm đọc thơ cho tôi nghe, giọng nhỏ nhưng trong như giọt nắng. Lan mơ sau này sẽ làm cô giáo làng, còn tôi chỉ mơ chiến tranh sớm kết thúc để được sống một tuổi trẻ trọn vẹn.

Ngày anh trai Lan nhập ngũ, cả lớp tiễn anh ra bến sông. Lan không khóc. Chỉ đến khi con đò khuất hẳn, em mới quay đi, vai run run. Tối đó, Lan chép tặng tôi một bài thơ vào trang cuối vở, nét chữ nghiêng nghiêng:
“Nếu mai này phượng không còn đỏ nữa
Xin giữ dùm em một góc sân trường…”

Rồi chiến tranh cuốn chúng tôi đi. Trường học sơ tán. Sách vở gói trong ba lô, thay bằng cuốc xẻng, cáng thương. Tôi không còn ngồi cùng bàn với Lan nữa. Nghe nói gia đình em chuyển sang vùng khác. Tin tức đứt quãng như những con đường bị bom cắt ngang.

Nhiều năm sau, khi hòa bình trở lại, tôi quay về ngôi trường cũ. Sân trường vẫn còn cây phượng năm nào, thân xù xì, rễ nổi lên như những vết sẹo thời gian. Tôi đứng rất lâu dưới gốc cây ấy, chợt nhớ đến một thời áo trắng, trong trẻo mà dữ dội, nơi chúng tôi lớn lên giữa khói lửa, học cách yêu thương và chia ly quá sớm.

Tuổi học trò của chúng tôi không chỉ có phấn trắng bảng đen, mà còn có tiếng còi báo động, những trang vở lem bụi đất, và những ước mơ non nớt được viết ra giữa thời hoa lửa — mong manh, nhưng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn