THỜI HOA LỬA.,
“Thời hoa lửa” – đó không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà còn là ký ức sống động về một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng, nơi con người sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do của dân tộc. Với thế hệ trẻ hôm nay, những câu chuyện ấy không chỉ để nhớ, mà còn để hiểu, để biết trân trọng và tiếp nối.
“Thời hoa lửa” – đó không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà còn là ký ức sống động về một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng, nơi con người sẵn sàng hy sinh tất cả vì độc lập, tự do của dân tộc. Với thế hệ trẻ hôm nay, những câu chuyện ấy không chỉ để nhớ, mà còn để hiểu, để biết trân trọng và tiếp nối.
Trong hành trình tìm hiểu về những con người đã sống và chiến đấu trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, Chi đoàn Quản trị Kinh doanh K47A – Trường Đại học Quy Nhơn vô cùng xúc động khi được lắng nghe câu chuyện của bác Nguyễn Văn Sáu (tên nhân vật đã được thay đổi theo nguyện vọng gia đình), một cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại tỉnh Bình Định.
Sinh năm 1952 trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ của bác Sáu gắn liền với ruộng đồng và những ngày tháng đất nước còn chìm trong khói lửa. Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Quyết định ấy đến nhanh nhưng không hề dễ dàng – bởi phía sau là cha mẹ già và những ước mơ còn dang dở. Thế nhưng, như bao thanh niên thời bấy giờ, bác tin rằng: “Nếu không có độc lập, thì chẳng có tương lai nào trọn vẹn.”
Bác được biên chế vào một đơn vị bộ binh, tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Trung – Tây Nguyên. Những năm tháng ấy, điều kiện vô cùng khắc nghiệt: thiếu ăn, thiếu nước, hành quân liên tục giữa rừng sâu, đối mặt với bom đạn và bệnh tật. Có những ngày, cả đơn vị chỉ có thể chia nhau từng nắm cơm vắt, từng ngụm nước suối. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần đồng đội – thứ đã giúp họ giữ vững ý chí trong những thời khắc khó khăn nhất.
Bác Sáu vẫn nhớ như in một trận đánh ác liệt năm 1972. Khi đơn vị đang tiến công thì bất ngờ bị tập kích. Bom đạn dội xuống dày đặc, nhiều đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bác cùng những người còn lại vẫn kiên cường bám trụ, giữ vững vị trí. “Sợ chứ,” bác nói, “ai mà không sợ. Nhưng nếu mình lùi bước, thì phía sau là quê hương, là gia đình.” Chính suy nghĩ ấy đã giúp họ đứng vững.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương với một phần ký ức không thể nào quên. Dù mang trong mình những thương tích chiến tranh, bác vẫn tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới. Đối với bác, hòa bình không chỉ là kết thúc chiến tranh, mà còn là cơ hội để sống, để cống hiến theo một cách khác.
Câu chuyện của bác Sáu chỉ là một trong hàng triệu câu chuyện của những con người đã sống trong “thời hoa lửa”. Họ – những cựu chiến binh, thanh niên xung phong, những người có công với cách mạng – chính là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lòng hy sinh cao cả.
Là đoàn viên của Chi đoàn Quản trị Kinh doanh K47, Trường Đại học Quy Nhơn, chúng tôi nhận thức sâu sắc rằng: thế hệ trẻ hôm nay không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có trách nhiệm tiếp nối tinh thần ấy bằng việc học tập, rèn luyện và cống hiến. Mỗi hành động nhỏ, mỗi nỗ lực trong học tập và cuộc sống đều có thể góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng những giá trị mà nó để lại sẽ mãi là ngọn lửa soi sáng con đường phía trước. Và chúng tôi – những người trẻ hôm nay – sẽ tiếp tục giữ gìn và lan tỏa ngọn lửa ấy bằng chính hành động và trách nhiệm của mình.



