Bài viết

THỜI HOA LỬA (5)

Phú Thọ14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đến với làng tôi không báo trước. Một buổi sáng, khi sương còn đọng trên ngọn lúa non, tiếng còi báo động xé toạc bầu trời yên bình. Máy bay gầm rú, bom rơi như trút lửa, khói bụi phủ kín những con đường quen thuộc. Từ giây phút ấy, tuổi thơ tôi gắn liền với hầm trú ẩn, với những đêm trắng lo âu và những buổi tiễn đưa đầy nước mắt.

Ba tôi lên đường nhập ngũ vào một chiều cuối hạ. Chiếc ba lô sờn cũ ôm trọn lưng ba, còn mẹ thì lặng lẽ gói ghém từng nắm cơm, từng manh áo gửi theo. Mẹ không khóc, chỉ nhìn ba thật lâu, như muốn khắc sâu hình bóng ấy vào tim. Khi ba quay đi, tôi nghe tiếng thở dài rất khẽ của mẹ, mỏng manh như sợi khói chiều mà đau đến nhói lòng.

Những năm tháng hoa lửa, làng quê tôi trở thành hậu phương vững chắc. Người lớn đào hầm, gùi đạn, tải gạo; trẻ con chúng tôi vừa học chữ vừa canh máy bay. Lớp học nằm sâu dưới lòng đất, ánh đèn dầu leo lét soi những trang vở lem nhem đất cát. Thầy giáo giảng bài bằng giọng trầm ấm, còn chúng tôi lắng nghe trong hồi hộp, chỉ cần tiếng động lạ là tất cả lại vội vã chui sâu vào hầm. Dẫu vậy, những ước mơ vẫn âm thầm nảy mầm, bền bỉ như mầm lúa đội đất vươn lên sau mỗi trận bom.

Mẹ tôi cũng bước vào cuộc chiến theo cách của riêng mình. Ban ngày mẹ ra đồng, ban đêm cùng các cô, các chị may áo, vá ba lô gửi ra tiền tuyến. Có những đêm mẹ ngồi bên ngọn đèn dầu đến sáng, kim khâu lấp lánh như những vì sao nhỏ. Mỗi mũi kim là một lời cầu nguyện thầm lặng cho ba và cho tất cả những người lính nơi chiến trường xa.

Rồi một ngày, giấy báo tin ba bị thương được gửi về. Mẹ cầm lá thư mà tay run bần bật, khuôn mặt tái đi. Suốt nhiều đêm liền, mẹ không ngủ, chỉ ngồi lặng trước hiên nhà, mắt dõi về phương xa. Tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ cướp đi tuổi trẻ, mà còn gieo vào lòng người những nỗi lo âu dai dẳng không bao giờ nguôi.

Ngày đất nước hòa bình, làng tôi ngập tràn cờ hoa. Ba trở về trong vòng tay vỡ òa của gia đình, trên cơ thể mang theo những vết thương của chiến tranh, trong ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ cương nghị. Không phải ai cũng may mắn trở về như ba. Có những ngôi nhà mãi mãi khuyết một bóng người, có những nén hương lặng lẽ cháy trong chiều yên ả.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, mỗi lần nhớ lại thời hoa lửa ấy, tim tôi vẫn nhói lên. Đó là quãng thời gian đau thương nhưng hào hùng, nơi con người sống bằng lòng yêu nước, bằng niềm tin sắt đá và sự hy sinh thầm lặng. Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng ký ức về nó sẽ còn mãi, như ngọn lửa âm ỉ sưởi ấm tâm hồn những thế hệ sinh ra trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn