Bài viết

THỜI HOA LỬA

Bắc Ninh25/11/2025Nguyễn Thị Hường (Trường Tiểu học Nhân Hòa 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió chiều lùa qua cánh rừng Trường Sơn, mang theo mùi đất ẩm và khói bom còn phảng phất. Con đường mòn hẹp chạy ngoằn ngoèo như một dải chỉ giữa đại ngàn, nơi ngày đêm đoàn quân hành quân ra trận. Giữa tiếng ve rền, tiếng xe vận tải ì ầm, có tiếng cười trong trẻo của một cô gái.

Lan – cô thanh niên xung phong mới tròn hai mươi – đang cột lại vạt áo, vội vàng chạy theo đơn vị. Mái tóc cô cắt ngắn cho gọn nhưng vẫn còn vương chút mềm mại của tuổi xuân. Trong balo của Lan, ngoài vài bộ quần áo bạc màu, là cuốn nhật ký nhỏ bọc bằng vải dù cũ. Cô luôn mang theo nó như mang theo một phần quê nhà.

Hôm ấy, đơn vị vừa phá xong một quả bom nổ chậm án ngữ con đường chính. Khi tiếng nổ dội lên cả khu rừng, một người lính trẻ từ phía chân dốc chạy lên, ánh mắt lo lắng.

“Em có sao không, Lan?” – Minh hỏi, hơi thở còn dồn dập.

Lan cười, lau vội lớp bụi phủ trên mặt:
“Em quen rồi. Ở đây mọi thứ nổ ầm ầm suốt ngày, anh hỏi mãi người ta lại bảo anh... lo hơi nhiều đấy.”

Minh gãi đầu, đỏ mặt. Anh lính trinh sát ấy quê miền trung gió Lào, hiền lành mà rắn rỏi, nhưng cứ gặp Lan là lúng túng. Cả đơn vị biết, chỉ hai người giả vờ không biết.

Tối hôm đó, họ ngồi cạnh nhau bên bếp lửa. Xa xa, tiếng pháo vẫn vọng lại từng hồi. Minh rút trong túi áo ra một chiếc khăn tay đã giặt đến bạc màu.

“Anh thêu đấy,” anh nói, ngượng nghịu. “Tặng em… để lau mồ hôi khi làm nhiệm vụ.”

Lan cầm chiếc khăn, trong lòng ấm lên giữa cái lạnh của rừng đêm. “Em sẽ giữ nó thật kỹ.”

Nhưng chiến tranh đâu để yên cho những điều bình yên.

Một buổi sáng mù sương, đơn vị nhận tin phải mở đường gấp để xe hàng kịp vượt qua trước khi máy bay trinh sát quay lại. Lan cùng tổ nữ phải san lấp hố bom mới đổ đêm qua. Minh được điều ra phía trước làm nhiệm vụ trinh sát, chuẩn bị cho đoàn xe vượt dốc.

Trưa hôm ấy, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Mặt đất rung chuyển. Lan hô lớn:
“Cúi xuống! Tản ra!”

Một đợt bom rơi ngay sườn đồi. Khói bụi mù mịt, đá đất tung lên như bão tố. Khi tất cả dần lắng xuống, Lan bật dậy, đảo mắt tìm Minh.

Tin báo truyền về: “Tổ trinh sát phía trước có thương vong.”

Lan chạy băng qua đám cây đổ, mặc cho mảnh bom còn nóng rát dưới chân. Cô gọi tên Minh đến khản giọng. Khi tìm thấy anh, Minh đang nằm giữa vạt cỏ bị cháy xém, hơi thở yếu nhưng mắt vẫn mở, nhìn cô bình thản lạ thường.

“Lan… em đến rồi à?”

“Anh cố lên! Anh sẽ qua khỏi, nhất định!” – cô nắm chặt tay anh, nước mắt hòa trong bụi đất.

Minh mỉm cười, vẫn là nụ cười hiền như mọi khi:
“Em giữ… chiếc khăn… giúp anh nhé. Sau này… nhớ sống thật vui.”

Bàn tay anh dần lạnh đi.

Giữa tiếng đạn bom còn vọng lại, Lan ôm lấy chiếc khăn tay bạc màu – thứ duy nhất còn lại của chàng lính trinh sát đã nằm xuống giữa tuổi xuân.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã yên bình, Lan trở về con dốc năm xưa. Con đường mòn giờ đã thành quốc lộ, xe cộ qua lại tấp nập. Rừng đã xanh trở lại, chỉ còn vài vệt đá cháy đen ẩn mình dưới lớp lá.

Lan đặt một bó hoa xuống chân đồi, thì thầm:
“Minh à… chúng ta đã đi hết thời hoa lửa rồi. Anh yên tâm nhé.”

Gió thổi nhẹ, mang theo hương rừng dịu ngọt. Trong làn nắng cuối chiều, dường như có bóng một người lính trẻ mỉm cười, rồi tan vào vệt sáng vàng trên con đường dài bất tận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn