thời hoa lửa
Những ngày tháng ấy, làng quê nhỏ nằm nép bên dòng sông lúc nào cũng chìm trong tiếng còi báo động. Con đường đất đỏ ngày thường đầy tiếng cười trẻ nhỏ giờ in dấu chân bộ đội hành quân. Người lớn quen với cảnh ban ngày sản xuất, ban đêm đào hầm, gói lương thực gửi ra tiền tuyến.
Lan khi ấy mới mười bảy tuổi. Tuổi đẹp nhất của đời người nhưng chẳng có váy áo hay những buổi hẹn hò. Chiếc khăn mỏ quạ, chiếc áo nâu sờn vai và cuốn sổ nhỏ ghi những việc của đội thanh niên xung phong là tất cả tuổi trẻ của cô.
Mỗi chiều, Lan cùng các bạn đứng bên tuyến đường, lấp hố bom, chuyển hàng, dẫn đường cho xe qua. Có những đêm mưa tầm tã, đất đỏ quện vào chân, ai cũng mệt rã rời nhưng chẳng ai bỏ vị trí.
Một lần, giữa lúc đang san đường, tiếng máy bay vang lên. Mọi người chạy vào hầm trú ẩn. Khi bom vừa dứt, Lan phát hiện một em nhỏ bị kẹt bên mép đường. Không kịp nghĩ nhiều, cô lao ra đưa em vào nơi an toàn.
Ngày hôm sau, công việc lại tiếp tục như chưa từng có điều gì xảy ra.
Nhiều năm sau, chiến tranh đi qua. Con đường năm ấy đã thành đường bê tông rộng mở. Những hàng cây xanh lên giữa vùng đất từng đầy hố bom.
Lan giờ tóc đã bạc. Mỗi lần kể chuyện cho đám trẻ trong thôn, bà thường cười hiền:
– Chúng tôi chẳng nghĩ mình anh hùng đâu. Chỉ nghĩ đơn giản rằng khi Tổ quốc cần thì ai cũng góp một phần nhỏ của mình.
Lũ trẻ hỏi:
– Bà có tiếc tuổi trẻ không?
Bà nhìn xa về phía con đường, khẽ lắc đầu:
– Không. Vì tuổi trẻ ấy đã nở như hoa giữa lửa.
Và người ta gọi những năm tháng ấy là thời hoa lửa – thời của gian khó, hy sinh, nhưng cũng là thời đẹp nhất bởi lòng yêu nước và niềm tin không bao giờ tắt.


