Bài viết

THỜI HOA LỬA (6)

Phú Thọ14/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, cánh rừng Trường Sơn đỏ lửa. Bom đạn cày xới mặt đất, hun khói lên bầu trời xanh non của tuổi hai mươi. Giữa âm vang chát chúa của chiến tranh, những người lính trẻ vẫn gọi quãng đời mình bằng một cái tên rất đẹp: thời hoa lửa.

An nhập ngũ khi vừa tròn mười chín. Trong ba lô của anh, ngoài khẩu súng còn có một cuốn sổ nhỏ ép cánh hoa phượng đỏ – món quà tiễn biệt của Lan, cô gái làng anh. Lan bảo: “Khi nào nhớ nhà, anh mở ra mà nhìn.” An không nói gì, chỉ gật đầu, vì sợ nếu mở miệng sẽ không kìm được nước mắt. Những đêm hành quân, rừng sâu ẩm ướt, muỗi rừng vo ve như tiếng thì thầm của đất.

Đồng đội của An – những chàng trai đến từ khắp mọi miền – chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Họ cười với nhau rất nhiều, cười để quên đi cái chết luôn rình rập sau mỗi bước chân. Có lần, đơn vị An bị bom vùi lấp giữa lưng đèo. Khói bụi mù mịt, đất đá đổ ập xuống. An tỉnh dậy khi vai đau nhói, bên cạnh là Tuấn – người bạn thân nhất – nằm im lặng. An gọi mãi, chỉ nghe tiếng rừng rên xiết. Anh nắm chặt tay bạn, lần đầu tiên hiểu thế nào là mất mát của chiến tranh: lặng lẽ và đau đến nghẹn thở.

Nhưng ngay cả trong những ngày đen tối nhất, niềm tin vẫn cháy. Đêm đêm, An lại lấy cuốn sổ ra, chạm tay lên cánh hoa phượng đã khô. Anh tin rằng ở quê nhà, Lan vẫn đợi, mẹ vẫn chong đèn, và đất nước rồi sẽ có ngày yên tiếng súng. Ngày hòa bình đến, An trở về với mái tóc điểm sương. Cánh hoa phượng trong cuốn sổ đã phai màu, nhưng ký ức thì còn nguyên vẹn. Thời hoa lửa của anh – của cả một thế hệ – đã đi qua trong bom đạn, để hôm nay đất nước nở hoa trong bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn