THỜI HOA LỬA
THỜI HOA LỬA
Thời hoa lửa, những cánh rừng không còn chỉ xanh màu lá mà còn in hằn dấu vết của bom đạn. Đất rung lên mỗi khi pháo nổ, nhưng giữa tất cả, con người vẫn bám đất mà sống, mà chiến đấu.
Ở một đơn vị nhỏ nơi tuyến lửa, có một người lính tên Hòa. Anh không nổi bật, không phải chỉ huy, cũng chẳng có thành tích gì đáng kể. Đồng đội nhớ đến Hòa chỉ vì anh hay cười, ngay cả trong những lúc gian khổ nhất.
Hòa từng nói: “Còn cười được là còn sống.” Câu nói đơn giản, nhưng trong thời hoa lửa, nó lại trở thành một thứ sức mạnh kỳ lạ.
Một ngày, đơn vị của Hòa nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng qua một con đường bị đánh phá liên tục. Con đường ấy được gọi là “con đường lửa” — ban ngày không thể đi, ban đêm cũng luôn đối mặt với nguy cơ bị phát hiện.
Đêm đó, trời không trăng. Hòa cùng vài đồng đội lặng lẽ gùi hàng tiến về phía trước. Tiếng côn trùng xen lẫn tiếng máy bay xa xa khiến không khí càng thêm căng thẳng.
Bất ngờ, pháo sáng rực lên. Cả khu rừng sáng như ban ngày.
“Ẩn nấp!” — tiếng chỉ huy vang lên.
Nhưng một đồng đội của Hòa bị thương, không thể di chuyển. Nếu ở lại, tất cả có thể bị phát hiện. Nếu bỏ đi, người kia gần như không có cơ hội sống.
Không ai kịp nói gì thì Hòa đã quay lại. Anh khoác người đồng đội lên vai, cúi thấp người, từng bước tiến về phía trước trong ánh sáng chói lòa. Đạn bắt đầu rít qua tai, đất đá tung lên xung quanh.
“Hòa, bỏ tôi đi!” — người bị thương thều thào.
Hòa chỉ cười, dù mồ hôi và máu đã hòa vào nhau: “Tôi còn cười được mà… thì còn đưa cậu đi được.”
Bằng một cách nào đó, anh đã đưa được đồng đội ra khỏi vùng nguy hiểm. Nhưng khi mọi người quay lại, Hòa đã gục xuống. Một mảnh đạn đã trúng anh từ lúc nào không ai biết.
Anh ra đi lặng lẽ, như chính cách anh sống.
Nhiều năm sau, khi con đường lửa ấy đã trở thành con đường bình yên, người ta vẫn kể về Hòa. Không phải như một người anh hùng lớn lao, mà như một người lính bình thường—đã chọn không bỏ lại đồng đội, dù phải trả giá bằng cả mạng sống.
Và có lẽ, trong thời hoa lửa, chính những con người như thế đã làm nên điều phi thường: giữ lại cho cuộc đời một chút ấm áp, ngay giữa những ngày tháng khốc liệt nhất.
TÁC GIẢ : cô giáo Nguyễn Thị Huyền



