THỜI HOA LỬA
Mùa hè năm ấy, bầu trời xanh đến lạ. Trên những con đường làng phủ đầy bụi đỏ, tiếng ve ngân vang như một bản nhạc không bao giờ dứt. Đó là mùa hè cuối cùng của tuổi học trò, mùa hè mà đám bạn chúng tôi vẫn thường gọi là “thời hoa lửa”. Hoa phượng nở rực khắp sân trường. Những cánh hoa đỏ thắm rơi đầy trên lối đi, như những đốm lửa nhỏ thắp sáng cả một góc trời. Chúng tôi ngồi dưới gốc phượng già, chuyền tay nhau cuốn lưu bút đã sờn mép, viết những dòng chữ ngây ngô về ước mơ và tương lai.
THỜI HOA LỬA
Mùa hè năm ấy, bầu trời xanh đến lạ. Trên những con đường làng phủ đầy bụi đỏ, tiếng ve ngân vang như một bản nhạc không bao giờ dứt. Đó là mùa hè cuối cùng của tuổi học trò, mùa hè mà đám bạn chúng tôi vẫn thường gọi là “thời hoa lửa”.
Hoa phượng nở rực khắp sân trường. Những cánh hoa đỏ thắm rơi đầy trên lối đi, như những đốm lửa nhỏ thắp sáng cả một góc trời. Chúng tôi ngồi dưới gốc phượng già, chuyền tay nhau cuốn lưu bút đã sờn mép, viết những dòng chữ ngây ngô về ước mơ và tương lai.
Minh, cậu bạn thân nhất của tôi, luôn nói rằng sau này sẽ trở thành kỹ sư xây dựng để xây những cây cầu thật lớn. Lan muốn làm cô giáo để trở về ngôi trường làng thân yêu. Còn tôi, khi ấy chỉ mơ được đi thật xa để khám phá những vùng đất mới.
Những ngày cuối cấp trôi qua nhanh như cơn gió. Chúng tôi cùng nhau học bài, cùng nhau đá bóng trên bãi đất trống sau trường, cùng nhau chia sẻ những niềm vui và cả những lo lắng trước kỳ thi quan trọng.
Rồi ngày chia tay cũng đến. Dưới tán phượng đỏ rực, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Không ai muốn nói lời tạm biệt, bởi ai cũng hiểu rằng sau hôm nay, mỗi người sẽ bước trên một con đường riêng.
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, tôi có dịp trở về trường cũ. Gốc phượng năm nào vẫn đứng đó, tỏa bóng mát giữa sân trường. Những cánh hoa đỏ vẫn cháy lên như ngọn lửa của tuổi trẻ.



