THỜI HOA LỬA
Sinh năm 1958 trên quê hương Hương Sơn, Hà Tĩnh, ông Phan Văn Tỉnh lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Tiếng máy bay, tiếng còi báo động và những câu chuyện về người lính đã sớm hun đúc trong ông tình yêu Tổ quốc và khát vọng được góp sức bảo vệ biển trời quê hương.
Tháng 8 năm 1976, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm Trợ lý Chính trị. Công việc không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng lại là cầu nối tinh thần giữa đơn vị với mỗi cán bộ, chiến sĩ. Ông thường xuyên động viên anh em vượt qua khó khăn, tổ chức các buổi sinh hoạt chính trị, văn nghệ và viết báo tường để tiếp thêm niềm tin trong những ngày gian khổ.
Năm 1982, ông nhận nhiệm vụ tại Vùng 4 Hải quân. Những năm tháng lênh đênh trên biển là khoảng thời gian không thể nào quên. Trước mặt là sóng gió đại dương, phía sau là hậu phương luôn dõi theo từng chuyến tàu. Mỗi chuyến công tác đều mang theo niềm tự hào của người lính biển, sẵn sàng vượt qua mọi thử thách để giữ vững chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Cuộc sống trên biển vô cùng khắc nghiệt. Có những ngày sóng lớn, con tàu chao nghiêng giữa biển khơi, bữa cơm vội vàng trong tiếng gió rít, đêm thức trắng canh gác giữa mênh mông sóng nước. Thế nhưng, tình đồng chí, đồng đội đã giúp mọi người vượt qua tất cả. Họ cùng nhau chia từng ngụm nước ngọt, từng lá thư từ đất liền và cùng gìn giữ niềm tin vào ngày mai.
Sau hơn hai mươi năm cống hiến trong Quân đội, đến năm 2000 ông vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng. Đó là dấu mốc ghi nhận quá trình rèn luyện, phấn đấu không ngừng của một người lính luôn tận tụy với nhiệm vụ được giao.
Năm 2005, ông nghỉ hưu, khép lại chặng đường quân ngũ nhưng không khép lại tinh thần người lính. Trở về đời thường, ông tiếp tục tham gia công tác tại địa phương, giữ gìn phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh và Ban bảo vệ Tổ quốc, góp phần giáo dục truyền thống yêu nước cho thế hệ trẻ.
Đối với ông Phan Văn Tỉnh, "thời hoa lửa" không chỉ là những năm tháng quân ngũ đầy gian khó mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ. Đó là thời của lòng yêu nước, của sự cống hiến không toan tính và của những người đồng đội đã cùng nhau viết nên những trang ký ức không bao giờ phai nhạt.



