Thời Hoa Lửa
Người ta thường gọi tuổi trẻ là mùa xuân. Nhưng với Minh, tuổi trẻ là một mùa hè rực cháy – nơi những cánh phượng đỏ như lửa nhuộm kín sân trường và những ước mơ bừng sáng trong tim.
Năm ấy, quê Minh trải qua những ngày khó khăn. Cơn bão lớn quét qua, cuốn đi nhiều mái nhà, những cánh đồng ngập trong nước. Trường học phải đóng cửa nhiều tuần. Không ai bảo ai, đám học sinh cuối cấp cùng nhau đến từng xóm dọn dẹp, dựng lại hàng rào, mang sách vở còn khô đến cho những em nhỏ.
Ban ngày, Minh cùng bạn bè làm việc đến rã rời. Đêm xuống, cả nhóm ngồi dưới ánh đèn pin học bài, chuẩn bị cho kỳ thi sắp tới. Có lúc mệt mỏi, có lúc muốn bỏ cuộc, nhưng mỗi khi nhìn thấy nụ cười của những người vừa nhận lại mái nhà hay ánh mắt háo hức của lũ trẻ được cầm quyển sách mới, Minh lại có thêm động lực.
Ngày chia tay cuối năm, sân trường đỏ rực màu phượng. Thầy giáo nhìn cả lớp rồi nói:
"Thời hoa lửa không chỉ là sắc đỏ của cánh phượng. Đó còn là ngọn lửa của lòng dũng cảm, của tình bạn và của khát vọng không chịu khuất phục trước khó khăn."
Nhiều năm sau, Minh trở thành một kỹ sư xây dựng. Mỗi khi đi qua sân trường cũ, nhìn những chùm phượng nở đỏ, anh lại nhớ về mùa hè năm ấy. Một mùa hè không chỉ đánh dấu sự trưởng thành của bản thân, mà còn dạy anh rằng ngọn lửa đẹp nhất không nằm trên những cánh hoa, mà nằm trong trái tim của những con người biết sống vì nhau.
Và có lẽ, ai cũng sẽ có một thời hoa lửa của riêng mình – một quãng đời rực rỡ, gian khó nhưng đủ sức thắp sáng cả chặng đường phía trước.



