THỜI HOA LỬA – ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN LÊ HỮU TRẠC
Gần 1.000 ngày đêm giữ “mắt thần” Cồn Cỏ Có những người lính đã đi qua chiến tranh bằng đôi chân tuổi trẻ, bằng ý chí sắt đá và bằng một niềm tin không bao giờ lay chuyển.
Gần 1.000 ngày đêm giữ “mắt thần” Cồn Cỏ
Có những người lính đã đi qua chiến tranh bằng đôi chân tuổi trẻ, bằng ý chí sắt đá và bằng một niềm tin không bao giờ lay chuyển.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc là một trong những người lính như thế.
Tháng 4 năm 1962, khi vừa bước qua tuổi 20, chàng trai Lê Hữu Trạc tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong, làm nhiệm vụ bảo vệ giới tuyến tại Vĩnh Linh, Quảng Trị.
Năm 1965, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Đảo Cồn Cỏ, hòn đảo nhỏ ngoài khơi Quảng Trị, trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của máy bay và tàu chiến Mỹ. Với vị trí đặc biệt quan trọng, Cồn Cỏ được ví như “mắt thần” trên biển, một tiền đồn bảo vệ miền Bắc và góp phần quan sát, kiểm soát hoạt động của đối phương trên vùng biển vĩ tuyến 17.
Biết rõ ra đảo là đối mặt với hiểm nguy, Lê Hữu Trạc cùng đồng đội vẫn tình nguyện lên đường.
Tháng 7 năm 1965, ông cùng Trung đội được điều động ra Cồn Cỏ. Trước ngày lên đảo, cả Trung đội thống nhất cạo trọc đầu để tiết kiệm nước ngọt, bởi trên đảo từng giọt nước đều vô cùng quý giá. Đó là một chi tiết nhỏ nhưng cho thấy cuộc sống gian khổ của những người lính nơi đảo tiền tiêu.
Và rồi những ngày tháng tưởng chỉ kéo dài vài tháng đã trở thành gần 1.000 ngày đêm bám trụ giữa biển khơi.
Bom đạn trút xuống.
Máy bay địch gầm rú trên bầu trời.
Tàu chiến ngoài biển liên tục bắn phá.
Nhưng những người lính Cồn Cỏ vẫn kiên cường giữ đảo.
Lê Hữu Trạc từ Trung đội phó trở thành Trung đội trưởng khi người chỉ huy trực tiếp bị thương. Ông cùng đồng đội chiến đấu bằng lòng quả cảm, sự mưu trí và quyết tâm không để mất hòn đảo tiền tiêu. Trong những năm 1965–1968, các đơn vị trên đảo đã lập nhiều chiến công, góp phần biến Cồn Cỏ thành một vị trí phòng thủ kiên cường trước những đợt tiến công của đối phương.
Nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ.
Nó còn lấy đi một phần thân thể của những người trở về.
Đầu năm 1968, Lê Hữu Trạc được điều vào đất liền, tiếp tục chỉ huy chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị. Trong một lần đi khảo sát địa hình, ông cùng một chiến sĩ liên lạc gặp bom nổ chậm. Người đồng đội hy sinh. Còn ông bị thương đặc biệt nặng, mất hoàn toàn thị lực.
Ở tuổi đời còn rất trẻ, người lính từng quen với tiếng súng, quen với những trận đánh trên Cồn Cỏ bỗng phải bước vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến với bóng tối.
Nhưng bóng tối không thể khuất phục được người lính ấy.
Ông tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến và trở thành điểm tựa cho nhiều người khiếm thị. Sau chiến tranh, ông tham gia xây dựng Hội Người mù tỉnh Quảng Bình, tổ chức dạy nghề, tạo việc làm và giúp những người đồng cảnh có thêm cơ hội hòa nhập với cuộc sống.
Năm 2018, ông Lê Hữu Trạc được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – sự ghi nhận cao quý đối với những đóng góp của ông trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc.
Nhưng điều khiến người ta xúc động hơn cả là khi nhắc đến danh hiệu Anh hùng, ông không xem đó là chiến công của riêng mình.
Bởi phía sau mỗi chiến công là những người đồng đội đã hy sinh.
Phía sau một người lính trở về là biết bao người đã mãi mãi nằm lại nơi Cồn Cỏ, Vĩnh Linh, Cửa Việt và những chiến trường ác liệt của Quảng Trị.
Đôi mắt của người lính Lê Hữu Trạc đã nằm lại với chiến trường.
Nhưng ánh sáng trong tâm hồn người lính Cụ Hồ chưa bao giờ tắt.
Gần sáu thập kỷ trôi qua, ký ức về những ngày giữ đảo vẫn còn nguyên trong ông: những trận đánh, những đồng đội, những ngày thiếu nước, những đêm bom đạn và cả lời hứa giữ vững đảo tiền tiêu.
Câu chuyện của Anh hùng Lê Hữu Trạc là câu chuyện về một thế hệ đã sống một tuổi trẻ không tiếc thân mình vì Tổ quốc.
Họ đã giữ đảo.
Giữ đất.
Giữ từng tấc quê hương.
Và khi chiến tranh lấy đi đôi mắt, họ vẫn không để mất niềm tin và lý tưởng.
Cồn Cỏ hôm nay đã bình yên.
Biển vẫn xanh.
Sóng vẫn vỗ quanh đảo nhỏ.
Nhưng mỗi con sóng nơi đây dường như vẫn mang theo ký ức về những người lính năm xưa – những người đã đứng giữa mưa bom bão đạn để bảo vệ “mắt thần” của Tổ quốc.
Xin được tri ân Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Hữu Trạc.
Xin tri ân những người lính Cồn Cỏ và những đồng đội đã mãi mãi nằm lại.
Bởi có những người đã mất đi ánh sáng của đôi mắt để thắp lên ánh sáng của hòa bình cho cả một dân tộc.
Đó chính là “Thời hoa lửa” – một thời không thể nào quên.


