Thời hoa lửa- Ánh sáng trong bom đạn
“Nhờ ai ta có hòa bình? Nhờ người chiến sĩ quên mình vì dân”
Câu thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài viết “Nhờ ai ta có hòa bình?” (Báo nhân dân ngày 26 tháng 11 năm 1954) tưởng chừng như đơn giản nhưng lại xoáy mãi trong tâm trí mỗi người con đất Việt. Đó là lời nhắc nhở về cái giá phải đánh đổi của hòa bình. Ngày hôm nay có tiếng chim hót, có tiếng Quốc ca vang xa và lá cờ đỏ thắm tung bay dưới bầu trời độc lập tự do, những điều tuyệt vời, thiêng liêng đó đã phải đánh đổi bằng một quá khứ đau thương, thảm khốc của chiến tranh, của khói lửa u ám, những ngày tháng không ngủ giữa chiến trường với ước mơ giành lại độc lập, tự do cho Đất Nước.
Có những người chiến sĩ đã nằm lại, có những người quay về với cơ thể không còn lành lặn và mang theo những mất mát to lớn. Những ký ức khói lửa của tuổi xuân. Chính những hương hồn đã hòa vào cỏ cây ấy đã làm nên một dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ, biến cái lặng trở thành bất tử để lá cờ Tổ quốc mãi tung bay giữa trời xanh độc lập, tự do.
Em là học sinh lớp năm trường Tiểu học Tân Bình B. Được sinh ra trên mảnh đất quê hương phường Bình Phước thân thương, nơi có bao anh hùng đã ngã xuống hy sinh vì độc lập, đặc biệt là vào những năm tháng chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Nơi đây từng là miền đất gắn liền với nhiều những ký ức đau thương của bộ đội cụ Hồ và cán bộ Cách mạng trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Những câu chuyện thời hoa lửa ở phường Bình Phước luôn gắn liền với hình ảnh các chiến sĩ anh dũng, nghị lực và hình ảnh những người mẹ lặng lẽ tiễn con đi chống giặc ngoại xâm. Những hình ảnh truyền lại cho từng thế hệ con cháu đời sau với hy vọng họ sẽ thấu hiểu, cố gắng học tập và biết ơn những người đã nằm lại.
Có những người khi còn chưa kịp ước cho thanh xuân, chưa tận hưởng trọn vẹn tuổi trẻ, thì đã theo bước chân của những đàn anh, đàn chị ra chiến trường, cầm vững tay súng và quyết giành hòa bình cho Tổ quốc. Lúc ấy, những chàng trai, cô gái ấy lên đường với hành trang vô cùng giản đơn: Một chiếc ba lô con cóc, một đôi dép cao su và một trái tim đầy ắp lòng quyết tâm và lý tưởng Cách mạng. Giữa rừng sâu núi thẳm, giữa mưa bom bão đạn, họ vẫn hành quân, họ vẫn chiến đấu với tinh thần kiên cường, bất khuất. Mỗi bước chân đi là một bước tiến về phía tự do của dân tộc.
Chiến trường của thời hoa lửa không giống trong những trang sách. Đó là nơi cái chết đến rất gần, là những đêm nằm giữa rừng sâu nghe bom nổ mà tim thắt lại, là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống bên cạnh mình nhưng không kịp khóc, không kịp đau vì còn phải tiếp tục đi. Có những người lính ra đi buổi sáng đến chiều chỉ còn là cái tên được gọi trong im lặng.
Điều khiến thời hoa lửa trở nên thiêng liêng không phải chỉ bởi những chiến công, mà tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của cả dân tộc .Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, con người Việt Nam vẫn không khuất phục, vẫn tin vào ngày mai hòa bình. Chính niềm tin ấy đã trở thành sức mạnh giúp dân tộc vượt qua mọi thử thách.
Hôm nay đứng giữa phường Bình Phước yên bình, phố xá khang trang, tiếng cười trẻ thơ vang lên trong nắng mới. Chúng ta cần thấm thía giá trị của hòa bình .Mỗi con đường ta đi, mỗi mái trường ta học, mỗi giấc ngủ yên lành hôm nay đều được đánh đổi bằng xương máu của những thế hệ đi trước.
Thời hoa lửa ở phường Bình Phước đã lùi xa nhưng tinh thần mãnh liệt ấy vẫn rực cháy trên mảnh đất phường Bình Phước anh hùng, trong trái tim của những người con hôm nay. Trách nhiệm hôm nay không còn là cầm súng ra chiến trường mà là xây dựng phường Bình Phước ngày càng văn minh, nghĩa tình, giàu đẹp.
Xin được cúi đầu tri ân những người đã ngã xuống, xin được gửi lòng biết ơn sâu sắc đến những con người đã âm thầm hy sinh.
Và xin nguyện rằng các thế hệ hôm nay và mai sau sẽ luôn khắc ghi : Phường Bình Phước - một thời hoa lửa, một đời không quên.



