Cựu chiến binh

“thời hoa lửa” ấy sẽ không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa soi sáng con đường trưởng thành hôm nay và mai sau

Đà Nẵng30/04/2026ĐẶNG VĂN KỲ (Lớp: 8/4, THCS Huỳnh Thúc kháng, Tam ANh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI: “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

1. Cuộc gặp gỡ nhân chứng lịch sử trong tháng Tư

Trong không khí hân hoan chào mừng ngày 30/4 – ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, cô và trò lớp 8/4 chúng em đã có dịp đến thăm cựu chiến binh Nguyễn Dựa, một nhân chứng sống của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ngôi nhà nhỏ nơi thôn Bình An, xã Tam Anh trở nên ấm áp hơn bởi những câu chuyện chân thật, giản dị mà sâu sắc của người lính năm xưa. Chúng em ngồi quây quần bên ông, lặng im lắng nghe từng lời kể, như được trở về với một thời “hoa lửa” đầy gian khổ mà hào hùng của dân tộc.

Hình ảnh: Cô và trò lớp 8/4 trong buổi ghé thăm, gặp gỡ cựu chiến binh Nguyễn Dựa tại thôn Bình An.

Giữa những câu chuyện đầy xúc động ấy, hình ảnh người lính năm xưa hiện lên thật gần gũi và chân thực. Nhìn ông với dáng vẻ hiền hậu, giản dị, chúng em càng thêm xúc động và trân trọng những gì ông đã trải qua.

2. Người lính và những năm tháng chiến tranh

Cựu chiến binh Nguyễn Dựa sinh năm 1948, hiện đang sinh sống tại thôn Bình An, xã Tam Anh, thành phố Đà Nẵng. Với cấp bậc Thượng sĩ, ông tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ từ năm 1965 đến năm 1975 trong đơn vị Tiểu đoàn 72 tỉnh Quảng Nam. Khi còn trong quân ngũ, ông được phân công nhiệm vụ phụ trách hỏa lực trong tiểu đội – một vị trí luôn đối mặt với hiểm nguy, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc.

Hình ảnh: Cựu chiến binh Nguyễn Dựa – nhân chứng sống của thời hoa lửa

3. Ký ức trận đánh cầu Bà Dụ – dấu ấn không thể quên

Những lời kể của ông không hoa mỹ, nhưng mỗi câu nói đều chứa đựng cả một thời ký ức. Trong vô vàn trận đánh, trận chiến tại cầu Bà Dụ là ký ức khắc sâu nhất trong tâm trí ông và đồng đội. Mục tiêu của trận đánh là phá tuyến giao thông của địch, cắt đứt nguồn tiếp tế vũ khí và lương thực, tạo điều kiện cho quân ta giành thế chủ động.

Điều khiến em xúc động và thán phục không chỉ là nhiệm vụ chiến đấu, mà còn là hoàn cảnh vô cùng thiếu thốn của ông cùng đồng đội. Gia tài của cả tiểu đội khi ấy chỉ có vài quả lựu đạn, mấy khẩu súng và một chiếc bình tông đựng nước. Không có lương thực, ông cùng đồng đội phải uống nước cầm hơi để duy trì sự sống. Chiếc bình tông nhỏ bé ấy trở thành biểu tượng của ý chí – nơi giữ lại từng giọt nước quý giá, cũng như giữ lại niềm tin để tiếp tục chiến đấu.

Hình ảnh: Chiếc bình tông nhỏ bé – kỷ vật được cựu chiến binh Nguyễn Dựa

nâng niu như một phần ký ức của thời hoa lửa.

Tháng 3 năm 1968, theo chỉ huy cấp trên, tiểu đoàn chia thành 4 đại đội, mỗi đại đội gồm 8 người. Đại đội của ông Nguyễn Dựa nhận nhiệm vụ bám sát mục tiêu tại khu vực ven sông dưới chân cầu Bà Dụ. Khi trận đánh bắt đầu, địch điên cuồng càn quét, máy bay quần thảo trên bầu trời, bom đạn trút xuống không ngừng. Không gian như bị xé toạc bởi tiếng nổ, khói lửa phủ kín cả một vùng.

Giữa lúc nguy nan cấp bách đó, đại đội của ông vẫn kiên cường bám theo mép sông, ẩn mình trong những bụi lau sậy, quyết không rời vị trí, chiến đấu hết mình. Nhưng lực lượng quá ít ỏi, vũ khí thiếu thốn, các chiến sĩ đã phải trả giá bằng những mất mát đau thương. Trong 8 người của đại đội, 6 người đã anh dũng hy sinh, 2 người còn lại bị thương nặng – trong đó có ông Nguyễn Dựa và ông Trần Văn Nhiều đồng đội chung đại đội.

Khi kể đến đây, ông lặng đi một lúc, ánh mắt như chìm vào những ký ức không thể gọi thành lời. Không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau mất đi những người đồng đội đã cùng chia sẻ từng giọt nước, từng phút giây sinh tử. Những con người ấy đã nằm lại nơi chiến trường, gửi lại tuổi xuân cho đất nước. Thế nhưng, từ trong mất mát ấy, ý chí người lính vẫn không hề tắt. Ông Nguyễn Dựa đã vượt qua thương tích, tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc. Và rồi, ông đã được sống trong những ngày đại thắng 30/4 lịch sử – ngày mà cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui độc lập.

Hình ảnh: Chiếc mũ thời chiến – kỷ vật được cựu chiến binh Nguyễn Dựa

trân trọng như một phần ký ức không thể phai mờ

4. Lời tri ân của thế hệ hôm nay

Buổi gặp gỡ khép lại khi nắng chiều dần buông xuống, nhưng trong lòng mỗi chúng em vẫn còn đọng lại biết bao cảm xúc. Trong không khí thiêng liêng của những ngày tháng Tư lịch sử, câu chuyện của ông như sống dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính, mà là câu chuyện của cả một thế hệ đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Rời ngôi nhà nhỏ của ông, chúng em mang theo không chỉ là những câu chuyện, mà còn là niềm biết ơn sâu sắc. Ngày 30/4 hôm nay không còn tiếng súng, nhưng vẫn vang vọng đâu đó sự hy sinh thầm lặng của bao người đi trước.

Chúng em hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ trẻ không chỉ là ghi nhớ, mà còn phải sống xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi. Để mỗi mùa tháng Tư về, không chỉ là niềm vui chiến thắng, mà còn là lời nhắc nhở thiêng liêng về lịch sử – về một “thời hoa lửa” sẽ mãi không bao giờ phai.

Hình ảnh: Nụ cười rạng rỡ của cô trò lớp 8/4 bên cựu chiến binh Nguyễn Dựa –

khép lại buổi gặp gỡ trong niềm xúc động và trân trọng

Hình ảnh: Khoảnh khắc trao gửi yêu thương – cô trò lớp 8/4 bày tỏ lòng tri ân đến cựu chiến binh Nguyễn Dựa

Với tất cả chúng em, “thời hoa lửa” ấy sẽ không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa soi sáng con đường trưởng thành hôm nay và mai sau. Luôn trân trọng ghi nhớ và biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“thời hoa lửa” ấy sẽ không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa soi sáng con đường trưởng thành hôm nay và mai sau | Câu chuyện thời hoa lửa