THỜI HOA LỬA – CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH NGUYỄN KHẮC CẨN
THỜI HOA LỬA – CÂU CHUYỆN NGƯỜI LÍNH NGUYỄN KHẮC CẨN
Có những câu chuyện của một đời người không cần phải kể bằng những điều quá lớn lao. Chỉ cần nhắc đến một ngày tháng cũ, một người đồng đội hay một con đường làng quen thuộc, cả một thời tuổi trẻ lại hiện về.
Bác Nguyễn Khắc Cẩn, sinh năm 1950, quê ở thôn Kim Sơn, xã Hoằng Phú, vẫn nhớ những ngày tháng năm 1970, khi bác vừa tròn đôi mươi và nhận lệnh lên đường nhập ngũ.
Ngày ấy, Kim Sơn vẫn là một miền quê bình dị. Người thanh niên tuổi đôi mươi đang quen với công việc gia đình, với ruộng đồng và những sinh hoạt thân thuộc của làng quê thì bất ngờ phải chuẩn bị cho một cuộc chia tay. Ngày bác Cẩn lên đường, gia đình vừa mừng vì con mình thực hiện nghĩa vụ với đất nước, vừa không khỏi lo lắng. Không ai biết phía trước sẽ là những gì, chỉ biết rằng từ hôm đó, cuộc đời của chàng trai trẻ sẽ bước sang một trang mới.
Bác rời quê với chiếc ba lô trên vai. Con đường từ nhà ra nơi tập trung hôm ấy có lẽ vẫn là con đường quen thuộc, nhưng cảm giác thì hoàn toàn khác. Phía sau là cha mẹ, người thân và quê hương; phía trước là đơn vị, là những tháng ngày quân ngũ mà bác chưa từng biết sẽ như thế nào.
Những ngày đầu làm lính không dễ dàng. Từ cuộc sống tự do ở quê nhà, bác phải làm quen với tiếng kẻng, giờ giấc, những buổi tập luyện nghiêm khắc và cuộc sống tập thể. Có những ngày mệt đến rã rời, có những đêm nằm xuống lại nhớ quê da diết. Nhưng rồi chính những người đồng đội bên cạnh đã giúp bác quen dần với cuộc sống mới.
Trong đơn vị, mỗi người một quê, một hoàn cảnh, nhưng khi đã khoác lên mình bộ quân phục thì tất cả đều là đồng chí. Người có chút thức ăn quê nhà thì chia cho anh em, người nhận được thư gia đình thì đọc đi đọc lại rồi kể cho đồng đội nghe. Những câu chuyện rất nhỏ như vậy lại trở thành niềm vui giữa những ngày xa quê.
Có lần bác Cẩn nhận được thư từ gia đình. Lá thư không dài, chỉ kể vài chuyện ở quê, hỏi thăm sức khỏe và dặn bác giữ gìn sức khỏe. Đọc xong, bác cẩn thận gấp lá thư lại, cất vào ba lô. Với người lính xa nhà, đôi khi một lá thư từ quê còn quý hơn rất nhiều thứ. Nó nhắc rằng phía sau mình vẫn có gia đình đang chờ đợi và quê hương vẫn luôn ở đó.
Sáu năm trong quân ngũ, từ 1970 đến 1976, tuổi trẻ của bác Cẩn cứ thế trôi qua giữa những ngày huấn luyện, công tác và những lần cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ. Có những ngày gian khổ, có những lúc nhớ nhà, nhưng cũng có những tiếng cười, những kỷ niệm mà sau này dù đã đi qua rất nhiều năm, bác vẫn không thể quên.
Rồi ngày trở về cũng đến.
Năm 1976, bác Cẩn hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ. Sau sáu năm xa quê, người thanh niên năm nào nay trở về Kim Sơn với nhiều trải nghiệm hơn, trưởng thành hơn. Con đường làng vẫn đó, mái nhà vẫn đó, nhưng bác biết mình đã không còn là chàng trai của năm 1970 nữa.
Cuộc sống sau quân ngũ lại bắt đầu. Bác trở về lao động, xây dựng gia đình và gắn bó với quê hương. Những ngày tháng quân đội dần lùi xa, nhưng mỗi khi có dịp gặp lại đồng đội hoặc nhắc chuyện ngày xưa, những ký ức cũ lại ùa về.
Bác Cẩn thường không coi những năm tháng ấy là điều gì quá đặc biệt. Với bác, đi bộ đội khi Tổ quốc cần là trách nhiệm của một người thanh niên. Nhưng chính sự bình dị ấy lại làm cho câu chuyện trở nên đáng quý.
Bởi một thế hệ đã từng có những người thanh niên như bác Nguyễn Khắc Cẩn – rời quê khi tuổi đôi mươi, gửi lại phía sau những ước mơ riêng, khoác lên mình màu áo lính và dành sáu năm tuổi trẻ cho đất nước.
Thời hoa lửa đã đi qua. Người lính năm xưa nay đã có tuổi. Nhưng con đường làng Kim Sơn vẫn còn đó, và trong ký ức của bác Cẩn, hình ảnh chàng trai đôi mươi năm nào với chiếc ba lô trên vai, rời quê lên đường nhập ngũ năm 1970, có lẽ sẽ mãi là một trong những ký ức đẹp nhất của cuộc đời.


