Thời hoa lửa - câu truyện của ông Lò Chản Phiếu
ửa chiến tranh. Với ông Lò Chản Phiếu, đó là quãng thời gian không thể nào quên – những tháng ngày mà cả bản làng phải sống giữa tiếng súng, bom đạn và nỗi lo giữ đất quê hương.
Khi ấy, ông Phiếu còn là một chàng trai trẻ người dân tộc vùng cao. Cuộc sống quanh năm gắn với nương rẫy, đàn trâu và những phiên chợ biên giới. Người dân trong bản nghèo nhưng chan hòa, tối tối quây quần bên bếp lửa, nghe tiếng khèn, tiếng sáo vọng giữa núi rừng.
Thế rồi chiến tranh bất ngờ ập tới.
Một buổi sáng rét buốt cuối tháng Hai, tiếng pháo nổ vang dội từ phía biên giới làm rung chuyển cả núi rừng. Khói đen bốc cao phía những bản xa. Người dân vội vàng gọi nhau chạy vào rừng trú ẩn. Trẻ con được cõng trên lưng, người già chống gậy lầm lũi bước đi trong hoảng loạn.
Ông Lò Chản Phiếu cùng nhiều thanh niên trong bản lập tức tham gia cùng dân quân địa phương hỗ trợ bộ đội bảo vệ tuyến biên giới. Người gùi gạo, người tải đạn, người dẫn đường qua những con đường mòn chỉ dân bản mới biết.
Những ngày ấy vô cùng gian khổ. Trời rét cắt da, mưa phùn phủ kín núi rừng. Có hôm đoàn tiếp tế phải đi xuyên đêm để tránh pháo kích. Mỗi người trên lưng đều mang nặng gạo, muối hoặc đạn dược nhưng không ai than vãn.
Ông Phiếu nhớ nhất một đêm vượt núi. Khi đoàn người đang men theo sườn đá thì pháo bất ngờ dội xuống. Đất đá tung mù mịt, tiếng nổ vang vọng cả thung lũng. Mọi người nằm rạp xuống bên khe núi. Sau trận pháo, một chiến sĩ trẻ bị thương nặng không thể đi tiếp. Không ngần ngại, ông Phiếu cùng vài người dân bản thay nhau cõng anh băng rừng suốt nhiều giờ để đưa về nơi cứu chữa.
Có lúc đói rét, có lúc tưởng như kiệt sức, nhưng điều giữ họ đứng vững chính là suy nghĩ rất giản dị:
“Nếu mình lùi bước thì bản làng sẽ mất, quê hương sẽ không còn bình yên.”
Sau những ngày chiến đấu ác liệt, chiến tranh dần lắng xuống. Nhưng trở về bản, nhiều người lặng đi khi thấy nhà cửa cháy đen, ruộng nương hoang tàn. Ông Lò Chản Phiếu cùng bà con lại bắt đầu dựng nhà mới, khai hoang đất cũ, gieo từng hạt ngô hạt lúa trên mảnh đất vừa đi qua bom đạn.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại câu chuyện năm 1979, ánh mắt ông vẫn trầm lại. Ông nói chiến tranh đã qua, nhưng ký ức về những đồng đội, những người dân bản từng ngã xuống để giữ biên cương thì không bao giờ quên được.
Câu chuyện của ông Lò Chản Phiếu là hồi ký chân thực về một thời “hoa lửa” nơi biên giới phía Bắc – nơi những con người bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.



