Người có công giúp đỡ cách mạng

Thời Hoa Lửa – Chuyện của người lính Triệu Văn Toẻ

Tuyên Quang17/11/2025Đoàn xã Yên Lập (Đoàn xã Yên Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1979, khi đất nước còn ngổn ngang vết thương chiến tranh, biên cương phía Bắc lại dậy lên những đợt khói lửa mới. Ở vùng đất Yên Lập hiền hòa của tỉnh Tuyên Quang, chàng thanh niên Triệu Văn Toẻ – mới mười bảy, mười tám tuổi – nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Bỏ lại sau lưng nương ngô, bãi mía và nếp nhà sàn quen thuộc, anh khoác ba lô, nhập ngũ vào Sư đoàn 345 – Quân khu 2.

Ngày đầu bước vào quân ngũ, đôi chân chưa quen những bước hành quân dài, vai còn ê buốt vì ba lô đầy đạn nước, nhưng trái tim lại sáng rực một niềm tin tuổi trẻ. Những buổi luyện tập gắt gỏng, những đêm nằm võng rừng lạnh buốt, tiếng côn trùng rỉ rả hòa cùng tiếng đại bác dội về nơi biên giới… tất cả dần trở thành nhịp sống của người lính.

Rồi những trận đánh thật sự cũng đến.
Trong tiếng nổ chát chúa bên sườn núi, anh Toẻ và đồng đội siết chặt tay súng. Có những lúc khoảng cách giữa sự sống và cái chết chỉ là một cái cúi người hay một nhịp thở. Nhiều đồng đội của anh – những chàng trai cùng quê, cùng tuổi – đã nằm lại giữa lưng trời biên cương, để tuổi thanh xuân hóa thành mây gió. Anh Toẻ, giữa mưa bom lửa đạn, chỉ biết tự nhủ: “Phải sống… để kể lại cho quê hương về những người đã ngã xuống.”

Mùa đông biên giới lạnh buốt. Những đêm gác, hơi sương phủ trắng vai áo, anh nhìn lên bầu trời thăm thẳm mà nhớ nhà quay quắt: nhớ dáng mẹ ngồi bên bếp lửa, nhớ nương ngô vàng đang thì con gái. Nhưng tình đồng đội, tình quân dân đã sưởi ấm những ngày giá rét nhất.

Đến năm 1983, khi chiến sự đã lắng, anh Triệu Văn Toẻ xuất ngũ trở về quê nhà. Bộ quân phục đã sờn vai, đôi giày trận còn vết bùn đất biên cương – tất cả là chứng tích của một thời thanh xuân gửi lại chiến trường. Anh trở về với cuộc sống sản xuất đời thường: cày cuốc, làm nương, dựng nhà, gây dựng gia đình. Nhưng trong sâu thẳm, lửa của những năm tháng chiến tranh vẫn còn âm ỉ, đôi lúc bùng sáng khi anh nhớ đến tiếng cười của đồng đội, hay những bước chân vội vã chạy lên điểm cao giữa tiếng pháo rung chuyển đất trời.

Giờ đây, khi tóc đã pha sương, người lính năm xưa vẫn giữ nếp sống giản dị của người miền núi Tuyên Quang. Nhưng mỗi khi tháng Hai về – mùa biên giới – anh lại lặng nhìn dãy núi xa mờ và nhớ đến thời tuổi trẻ rực cháy, thời mà cả một thế hệ đã sống, đã chiến đấu và đã yêu Tổ quốc bằng tất cả những gì họ có.

Thời gian trôi đi, thế hệ trẻ Yên Lập hôm nay không còn nghe tiếng pháo, không còn thấy khói súng như anh năm xưa. Nhưng câu chuyện của người lính Triệu Văn Toẻ vẫn là bài học sống động về: Lòng yêu nước, sự dũng cảm, ý chí vượt gian khổ,... Mỗi dịp kể lại chuyện cũ, anh không bao giờ khoe khoang. Anh chỉ nhẹ nhàng nhắn nhủ con cháu:
“Hòa bình là quý lắm. Các con phải sống sao cho xứng với những người đã ngã xuống.” Những lời giản dị ấy, vang lên từ một người bước qua chiến tranh, lại càng trở nên thiêng liêng. Ngày hôm nay, khi đất nước đang đổi mới từng ngày, thế hệ trẻ noi gương những người như anh – sống có lý tưởng, cống hiến cho quê hương, làm việc chăm chỉ, bảo vệ cuộc sống bình yên mà bao thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.

Câu chuyện về Triệu Văn Toẻ – người lính Sư đoàn 345 – không chỉ là câu chuyện của một con người, mà là câu chuyện của cả một thế hệ đã đi qua “thời hoa lửa” đầy hy sinh nhưng cũng đầy tự hào.

Và chính họ – bằng lòng can đảm, bằng niềm tin son sắt – đã thắp lên ngọn lửa cho những thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn