THỜI HOA LỬA – CHUYỆN ĐỜI NGƯỜI LÍNH LÁI XE
THỜI HOA LỬA – CHUYỆN ĐỜI NGƯỜI LÍNH LÁI XE
Tôi là Phạm Đình Thành, sinh năm 1934, quê quán và hiện sinh sống tại xã Yên Sơn, tỉnh Phú Thọ. Cuộc đời tôi gắn liền với những năm tháng gian khó nhưng đầy tự hào của dân tộc – những năm tháng mà lớp lớp thanh niên Việt Nam sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng tư để lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1959, khi đất nước còn nhiều bộn bề sau chiến tranh, tôi tình nguyện nhập ngũ, trở thành người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong quân ngũ, tôi được phân công làm lái xe – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Tay lái của chúng tôi không chỉ điều khiển những bánh xe lăn trên đường, mà còn chuyên chở vũ khí, lương thực, cán bộ và niềm tin chiến thắng đến các mặt trận.
Những con đường tôi đi qua không chỉ có nắng gió mà còn có bom đạn, hố sâu, cầu gãy, có những đêm không trăng, không đèn, chỉ lần theo dấu bánh xe trước để tiến lên. Mỗi chuyến xe là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một lần tôi hiểu sâu sắc hơn hai chữ trách nhiệm. Chỉ cần xe đến nơi an toàn, hàng hóa được bàn giao đầy đủ, là chúng tôi thấy lòng mình nhẹ lại, quên đi mệt nhọc.
Trong suốt 10 năm quân ngũ (1959–1969), tôi công tác tại Đơn vị 400 Sơn Tây, đảm nhiệm chức vụ A trưởng, mang cấp bậc H3. Dù ở cương vị nào, tôi luôn tự nhủ phải sống xứng đáng với danh hiệu “Bộ đội Cụ Hồ” – cần cù, kỷ luật, trung thành và giản dị.
Năm 1969, tôi xuất ngũ, rời quân đội để trở về với cuộc sống đời thường. Rời tay lái quân sự, nhưng trong tôi, tinh thần người lính vẫn còn nguyên vẹn. Những năm tháng “thời hoa lửa” ấy đã rèn cho tôi ý chí bền bỉ, lòng yêu nước sâu sắc và niềm tin son sắt vào Đảng, vào nhân dân.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, sống bình yên trên quê hương Yên Sơn, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì mình đã có một thời tuổi trẻ sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc. Dẫu không mang theo huân chương lấp lánh, nhưng ký ức về những năm tháng quân ngũ vẫn luôn là tài sản quý giá nhất của đời tôi.
Thời hoa lửa đã qua, nhưng ngọn lửa yêu nước thì còn mãi.



