THỜI HOA LỬA – CON ĐƯỜNG CỦA NGƯỜI LÍNH GIÀ
Giữa những dãy núi xanh ngắt của xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai, có một con đường bê tông chạy quanh co qua các thôn bản. Con đường ấy hôm nay đã quen thuộc với người dân, với tiếng xe máy chở nông sản, tiếng trẻ em đến trường mỗi sáng. Nhưng ít ai biết rằng phía sau con đường ấy là câu chuyện về một người lính già mang trong mình tinh thần của một thời hoa lửa.
Người đó là bác Lò Văn Tám, cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi.
Bác sinh năm 1955 trong một gia đình nghèo ở vùng cao. Tuổi thơ của bác gắn liền với những con đường đất nhỏ hẹp, mùa nắng bụi mù, mùa mưa lầy lội. Muốn xuống trung tâm xã phải đi bộ hàng giờ đồng hồ.
Năm 1974, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, bác lên đường nhập ngũ.
Những năm tháng quân ngũ là quãng thời gian không thể nào quên.
Bác từng tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc trong những ngày đất nước gặp nhiều khó khăn.
Trên những điểm cao đầy gió rét, người lính trẻ Lò Văn Tám cùng đồng đội ngày đêm canh giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Trong một trận chiến ác liệt, bác bị thương ở chân do mảnh pháo găm vào.
Dù đau đớn, bác vẫn tiếp tục bám đơn vị cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Nhiều đồng đội của bác đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.
Mỗi lần nhắc đến họ, giọng bác vẫn nghẹn lại.
Bác nói:
"Chúng tôi chiến đấu không phải để được ghi công, mà để quê hương được bình yên."
Năm 1982, bác xuất ngũ trở về Sơn Lương.
Nhưng quê hương ngày ấy còn nhiều khó khăn.
Đường sá cách trở.
Nông sản làm ra không bán được.
Trẻ em đến trường phải đi bộ hàng chục cây số.
Có lần một người bệnh nặng phải khiêng bằng cáng đi suốt đêm mới đến được trạm y tế.
Nhìn cảnh ấy, bác trăn trở rất nhiều.
Bác nghĩ:
"Ngày xưa mình giữ đường biên cho Tổ quốc. Bây giờ mình phải tìm cách mở đường cho dân bản."
Ý nghĩ ấy theo bác suốt nhiều năm.
Đến khi địa phương phát động phong trào xây dựng nông thôn mới, bác là người đầu tiên đứng lên hiến đất.
Không chỉ hiến hơn một nghìn mét vuông đất đồi, bác còn vận động bà con cùng tham gia.
Ban đầu nhiều người còn băn khoăn.
Bởi đất đai là tài sản quý giá của người vùng cao.
Bác kiên trì đến từng nhà giải thích.
Bác nói:
"Đường mở ra thì tương lai cũng mở ra."
Lời nói chân thành của người lính già đã thuyết phục được nhiều người.
Ngày khởi công con đường, dù tuổi cao nhưng bác vẫn là người có mặt sớm nhất.
Bác tự tay vác đá.
Tự tay san nền.
Có những hôm trời nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Con cháu khuyên nghỉ ngơi nhưng bác chỉ cười:
"Ngày xưa còn vượt bom đạn được, giờ làm đường cho dân sao lại ngại."
Sau nhiều tháng thi công, con đường hoàn thành.
Ngày khánh thành, bà con trong bản ai cũng vui mừng.
Những chuyến xe đầu tiên chở quế, chở chè xuống chợ thuận lợi hơn.
Trẻ em đến trường không còn phải lội bùn mỗi mùa mưa.
Người dân ốm đau cũng được đưa đi cấp cứu nhanh hơn.
Nhìn dòng người qua lại trên con đường mới, bác Tám lặng lẽ mỉm cười.
Đó có lẽ là phần thưởng lớn nhất của cuộc đời người lính.
Ngày nay, dù mái tóc đã bạc trắng, bác vẫn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh xã Sơn Lương.
Mỗi lần nói chuyện với thanh niên, bác thường kể về những năm tháng chiến tranh và nhắn nhủ:
"Yêu nước không chỉ ở chiến trường. Trong thời bình, yêu nước là góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp."
Một chiều cuối năm, tôi gặp bác đang đứng trên con đường ấy.
Ánh nắng vàng trải dài trên những mái nhà vùng cao.
Xa xa là tiếng trẻ em tan trường ríu rít.
Bác nhìn con đường rồi nói:
"Đồng đội của tôi đã hy sinh để đất nước có hòa bình. Tôi chỉ mong mình làm được điều gì đó để xứng đáng với họ."
Tôi lặng người trước câu nói giản dị ấy.
Bởi tôi hiểu rằng thời hoa lửa không chỉ nằm trong quá khứ.
Ngọn lửa của lòng yêu nước, của trách nhiệm và sự cống hiến vẫn đang cháy trong trái tim những người lính năm xưa.
Và trên mảnh đất Sơn Lương hôm nay, con đường của người lính già vẫn tiếp tục nối dài những ước mơ về một tương lai tươi sáng cho các thế hệ mai sau.


