Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CÒN MÃI TRONG TIM NGƯỜI LÍNH

Nghệ An18/07/2026Tập thể Ban Thường vụ (Xã Đông Thành)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Tác giả: Tập thể Ban Thường vị Đoàn xã Đông Thành

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Cao Xuân Vinh - sinh năm 1965

Đơn vị: C9/D9/E831/F392
Chức vụ trong khi tham gia chiến đấu : Hạ Sĩ

Tham gia chiến đấu: hành quân chiến đấu, bảo vệ tuyến vận chuyển, đào công sự, vận chuyển đạn, tải thương và trực tiếp tham gia chiến đấu khi có lệnh.

Hiện nay: Cựu chiến Binh

THỜI HOA LỬA CÒN MÃI TRONG TIM NGƯỜI LÍNH

Có những ký ức theo con người đi suốt cuộc đời. Dẫu thời gian đã phủ màu lên mái tóc, những tháng năm khoác trên mình màu áo lính vẫn luôn hiện hữu trong trái tim mỗi cựu quân nhân như một khoảng trời không thể phai mờ.

Mỗi lần nhắc đến quãng đời quân ngũ, bác Cao Xuân Vinh lại lặng đi vài giây. Ánh mắt người cựu chiến binh như hướng về một miền ký ức xa xăm – nơi tuổi hai mươi được gửi trọn cho Tổ quốc.

Tháng 9 năm 1986, chàng thanh niên vừa bước qua tuổi đôi mươi hăng hái lên đường nhập ngũ. Đó là giai đoạn đất nước bước vào thời kỳ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong hòa bình. Dù tiếng súng chiến tranh đã lùi xa, nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền, giữ vững biên cương và xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam chính quy, từng bước hiện đại vẫn luôn là nhiệm vụ thiêng liêng.

Bác được biên chế về Đại đội 9, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 831, Sư đoàn 392, giữ cương vị Hạ sĩ. Ngày rời quê hương, hành trang mang theo không nhiều, chỉ là vài bộ quần áo, cuốn sổ tay nhỏ và lời căn dặn của gia đình: "Đã là người lính thì phải sống trung thực, kỷ luật, hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao."

Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày đầy thử thách. Tiếng kẻng báo thức lúc tinh mơ, những buổi hành quân dài, những giờ huấn luyện dưới cái nắng gay gắt hay những đêm trực gác giữa thao trường đã trở thành nếp sống thường ngày của người lính trẻ.

Có những hôm vai đau rát vì ba lô nặng, bàn chân phồng rộp sau nhiều cây số hành quân, nhưng không ai than vãn. Điều níu giữ những người lính ở lại với mọi khó khăn chính là tình đồng chí, đồng đội. Họ cùng nhau chia ngụm nước, sẻ nửa chiếc chăn, động viên nhau hoàn thành từng nội dung huấn luyện.

Theo lời bác Vinh, quân đội không chỉ rèn luyện sức khỏe và bản lĩnh mà còn dạy mỗi người biết sống có trách nhiệm, biết đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Mỗi nhiệm vụ hoàn thành đều là niềm tự hào của người chiến sĩ.

Những năm tháng ấy tuy còn nhiều thiếu thốn nhưng lại là quãng thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ. Một lá thư từ quê nhà, một lời hỏi thăm của đồng đội hay tiếng cười sau giờ huấn luyện đều trở thành nguồn động viên quý giá để mỗi người lính thêm vững tin hoàn thành nhiệm vụ.

Rời quân ngũ trở về địa phương, bác Cao Xuân Vinh vẫn luôn giữ gìn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Tác phong chuẩn mực, lối sống giản dị và tinh thần trách nhiệm đã trở thành nét đẹp trong cuộc sống thường ngày của bác. Với con cháu, bác luôn nhắc nhở phải biết yêu nước, sống có lý tưởng và trân trọng những giá trị của hòa bình hôm nay.

Mỗi dịp gặp lại đồng đội cũ, những người lính năm xưa lại cùng nhau ôn lại một thời thanh xuân đầy nhiệt huyết. Dẫu tóc đã bạc, ký ức về màu áo xanh, về thao trường, doanh trại và những người đồng chí vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim.

Có thể khẳng định rằng, "thời hoa lửa" không chỉ được viết nên bằng những trận chiến ác liệt mà còn được khắc ghi bằng những năm tháng rèn luyện, cống hiến và sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí vượt khó và tinh thần trách nhiệm, mãi mãi được các thế hệ người lính gìn giữ và truyền lại cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn