"Thời hoa lửa" của Anh hùng BẾ VĂN ĐÀN
"Thời hoa lửa" của Anh hùng Bế Văn Đàn (1931 – 1954) là câu chuyện kiên cường về người chiến sĩ người dân tộc Tày (Cao Bằng), biểu tượng bất tử cho tinh thần xả thân vì đồng đội và chiến thắng trong Chiến dịch Đông Xuân 1953 – 1954, tiền đề cho Chiến thắng Điện Biên Phủ.
"Thời hoa lửa" của Anh hùng Bế Văn Đàn (1931 – 1954) là câu chuyện kiên cường về người chiến sĩ người dân tộc Tày (Cao Bằng), biểu tượng bất tử cho tinh thần xả thân vì đồng đội và chiến thắng trong Chiến dịch Đông Xuân 1953 – 1954, tiền đề cho Chiến thắng Điện Biên Phủ.
Những Dấu Ấn Trong "Thời Hoa Lửa"
Xung phong nhập ngũ khi tuổi đời còn trẻ:
Sinh ra trong một gia đình nghèo có truyền thống yêu nước tại Cao Bằng, Bế Văn Đàn tham gia hoạt động du kích từ sớm.
Năm 1948, anh chính thức nhập ngũ vào Quân đội Nhân dân Việt Nam, trải qua nhiều chiến dịch lớn và luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ liên lạc, chiến đấu.
Trận đánh lịch sử tại Mường Pồn (tháng 12/1953):
Trong Chiến dịch Đông Xuân 1953 - 1954, đơn vị của anh (Trung đoàn 101, Đại đoàn 312) nhận nhiệm vụ bao vây, chặn đánh quân Pháp rút chạy tại khu vực Mường Pồn (Điện Biên).
Cuộc chiến diễn ra cực kỳ ác liệt. Địch huy động binh lực và hỏa lực mở nhiều đợt phản công dữ dội nhằm chọc thủng vòng vây.
Hành động anh hùng "Thân làm chân súng":
Trong lúc giao tranh ác liệt, khẩu trung liên của đồng đội anh bị gãy chân đế, trong khi hỏa lực địch đang uy hiếp nghiêm trọng vị trí cố thủ của đại đội.
Không chút chần chừ, Bế Văn Đàn lao tới, dùng hai tay kẹp chặt hai chân súng trung liên đặt lên vai mình và hô lớn: "Kẻ thù trước mặt, đồng chí hãy bắn đi!".
Anh gạt qua cơn đau xé thịt khi thân mình phải chịu áp lực hỏa lực lớn và sức nóng từ nòng súng, giúp đồng đội quật ngã hàng chục tên địch, đẩy lùi đợt phản công.
Sự hy sinh anh dũng:
Trong lúc làm chân súng cho đồng đội nhả đạn, Bế Văn Đàn bị thương nặng và ngã xuống ngay tại trận địa khi mới 23 tuổi.


