"Thời hoa lửa" của Anh hùng NGUYỄN VĂN TRỖI (1940 – 1964)
"Thời hoa lửa" của Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi (1940 – 1964) là biểu tượng cho tinh thần tiến công cách mạng kiên cường, quả cảm của thanh niên, công nhân Sài Gòn trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
"Thời hoa lửa" của Anh hùng Nguyễn Văn Trỗi (1940 – 1964) là biểu tượng cho tinh thần tiến công cách mạng kiên cường, quả cảm của thanh niên, công nhân Sài Gòn trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Những Dấu Ấn Trong "Thời Hoa Lửa"
Từ người thợ điện trẻ đến người chiến sĩ biệt động:
Sinh ra tại Quảng Nam, Nguyễn Văn Trỗi ra Sài Gòn kiếm sống và trở thành người thợ điện của Nhà máy điện Chợ Quán.
Chứng kiến cảnh áp bức, bất công, anh sớm giác ngộ cách mạng và gia nhập lực lượng Biệt động Sài Gòn, hoạt động bí mật trong lòng đô thị.
Trận đánh táo bạo tại cầu Công Lý (tháng 5/1964):
Đầu năm 1964, anh lập gia đình với chị Phan Thị Quyên. Khi hạnh phúc lứa đôi mới vừa bắt đầu, anh nhận nhiệm vụ đặc biệt.
Khi biết tin phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu sang Sài Gòn, anh tự nguyện nhận nhiệm vụ gài mìn tại cầu Công Lý để tiêu diệt sinh lực địch.
Tối 9/5/1964, khi đang chuẩn bị trận địa, anh không may bị địch phát hiện và bắt giữ.
Bản lĩnh kiên cường trong lao tù:
Dù bị tra tấn bằng nhiều thủ đoạn dã man, bị dụ dỗ bằng tiền tài và lời hứa hẹn trả tự do, anh nhất quyết không khai báo, nhận hết trách nhiệm về mình để bảo vệ tổ chức và đồng đội.
9 phút bất tử trên pháp trường (15/10/1964):
Chính quyền Sài Gòn đưa anh ra xử bắn tại khám Chí Hòa khi anh mới 24 tuổi.
Trước họng súng kẻ thù, anh từ chối bịt mắt, giật phắt giẻ bịt mắt ra và nói: "Hãy để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi!".
Trước khi ngã xuống, anh hô vang các khẩu hiệu cách mạng và lời hô bất tử: "Hồ Chí Minh muôn năm!" (3 lần).



