THỜI HOA LỬA CỦA ANH HÙNG TẠ THỊ KIỀU
Giữa vùng quê An Thạnh, huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre – nơi sông nước hiền hòa nhưng chiến tranh lại vô cùng khốc liệt – đã lớn lên một người con gái kiên cường mang tên Tạ Thị Kiều, hay còn gọi thân thương là Mười Lý. Sinh năm 1938 trong một gia đình có truyền thống cách mạng, từ thuở thiếu thời, chị đã sớm thấm thía nỗi đau mất nước và hun đúc trong tim ngọn lửa căm thù giặc Mỹ và bè lũ tay sai.
Bước vào con đường cách mạng từ năm 1958, Tạ Thị Kiều nhanh chóng trở thành cán bộ nòng cốt của phong trào đấu tranh tại địa phương. Không chỉ dũng cảm trên mặt trận quân sự, chị còn là người chỉ huy mưu trí trong đấu tranh chính trị, trực tiếp tổ chức và tham gia 107 cuộc đấu tranh với kẻ thù, khéo léo vận động quần chúng, làm công tác binh – địch vận, từng bước cô lập bọn ác ôn, xây dựng cơ sở cách mạng ngay trong lòng địch.
Giữa những ngày địch tăng cường lập ấp chiến lược, kìm kẹp nhân dân, Tạ Thị Kiều vẫn kiên cường bám đất, bám dân. Chị tổ chức các đội du kích hoạt động linh hoạt: rải truyền đơn, phá rào ấp chiến lược, gài mìn, đốt chòi canh, trừng trị bọn tay sai… Những trận đánh như bốt An Bình, bốt Kinh Quang thể hiện rõ bản lĩnh chỉ huy gan dạ, mưu trí của người nữ du kích Bến Tre – đánh địch mà không tốn đạn, giành thắng lợi trong thế yếu.
Tháng 10 năm 1961, trong trận phục kích trên đường Mỏ Cày đi Thom, khi lực lượng bị địch phản công dữ dội, Tạ Thị Kiều đã một mình ở lại chiến đấu, chặn địch để đồng đội rút lui an toàn. Đến giây phút cuối cùng, chị vẫn giữ trọn lời thề của người chiến sĩ cách mạng, anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại tấm gương sáng ngời về chủ nghĩa anh hùng cách mạng.
Cuộc đời Tạ Thị Kiều là một thời hoa lửa rực cháy lý tưởng, nơi người con gái Nam Bộ đã hiến trọn tuổi xuân cho độc lập dân tộc. Sự hy sinh của chị không chỉ được ghi nhận bằng những huân chương cao quý, mà còn sống mãi trong lòng nhân dân như biểu tượng của lòng trung kiên, dũng cảm và niềm tin son sắt vào con đường cách mạng.



