Thời hoa lửa của bà Nguyễn Thị Bé
Chi đoàn ấp Phú Hòa
Trong những trang sử hào hùng của quê hương, có những người đã đi qua chiến tranh mà tên tuổi của họ không xuất hiện nhiều trong sách vở. Họ không mong được nhắc đến, không kể nhiều về những gì mình đã trải qua, nhưng chính những con người bình dị ấy đã góp phần làm nên một thời đại đầy tự hào của dân tộc.
Bà Nguyễn Thị Bé, sinh năm 1949, quê tại Khóm Láng Cháo, phường Duyên Hải, là một trong những nhân chứng như thế.
Trong một buổi trò chuyện cùng đoàn viên, thanh niên địa phương, khi được hỏi về những năm tháng tuổi trẻ, bà chậm rãi nhớ lại quãng thời gian mình tham gia hoạt động trong lực lượng nữ du kích. Dù thời gian đã lùi xa, ký ức về một thời tuổi trẻ giữa khói lửa chiến tranh dường như vẫn còn nguyên vẹn trong lời kể của bà.
Bà xúc động chia sẻ:
“Thời trẻ, tôi cùng các chị em trong tổ nữ du kích chuyên đảm nhận công tác cứu thương. Có những trận đánh ác liệt, chúng tôi phải băng rừng tìm kiếm thương binh giữa đêm tối.”
Những người phụ nữ năm ấy không trực tiếp đứng ở tuyến đầu với súng trong tay, nhưng công việc của họ cũng đầy hiểm nguy. Khi tiếng súng vừa lắng xuống, họ lại nhanh chóng tìm đến những nơi có đồng đội bị thương để hỗ trợ, sơ cứu và đưa thương binh đến nơi an toàn.
Điều kiện lúc bấy giờ vô cùng thiếu thốn. Không có đầy đủ thuốc men, dụng cụ y tế hay phương tiện chuyên chở, những nữ du kích phải tận dụng những gì có sẵn để chăm sóc đồng đội. Bà Bé kể rằng, có những lúc các chị em phải dùng những vật dụng, nguyên liệu sẵn có tại địa phương để hỗ trợ sơ cứu trong hoàn cảnh khó khăn. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy, nhưng không ai nghĩ đến việc bỏ lại đồng đội phía sau.
Có những đêm, giữa không gian tối mịt của rừng, các chị em vừa dò đường vừa tìm kiếm thương binh. Việc di chuyển phải hết sức cẩn trọng để bảo đảm an toàn cho cả người bị thương và những người làm nhiệm vụ. Với họ, cứu được thêm một đồng đội không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà còn là niềm hạnh phúc lớn lao.
Bà Bé nghẹn ngào khi nhớ lại:
“Mỗi lần giúp được một thương binh vượt qua lúc nguy hiểm, chúng tôi vui lắm. Lúc đó không nghĩ gì nhiều cho bản thân, chỉ mong làm sao đưa anh em về nơi an toàn.”
Có lẽ điều đặc biệt nhất trong câu chuyện của bà Nguyễn Thị Bé không nằm ở những chiến công được ghi chép hay những danh hiệu được nhắc đến, mà nằm ở chính sự bình dị của một người phụ nữ đã dành tuổi trẻ của mình cho quê hương.
Ở tuổi đôi mươi, khi nhiều người trẻ hôm nay đang bắt đầu những ước mơ và dự định của riêng mình, thế hệ của bà Bé đã phải lớn lên trong một hoàn cảnh rất khác. Tuổi trẻ của họ gắn liền với những con đường rừng, những đêm không ngủ, những lần giúp đỡ đồng đội và niềm mong mỏi về một ngày đất nước hòa bình.
Đó chính là “thời hoa lửa” – một thời tuổi trẻ tuy đầy gian khó nhưng cũng rực rỡ bởi lý tưởng, lòng yêu nước và tinh thần cống hiến.
Chiến tranh đã lùi xa, đất nước bước vào thời kỳ hòa bình và phát triển. Những người nữ du kích năm nào cũng dần trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng với bà Nguyễn Thị Bé, tinh thần của những năm tháng tuổi trẻ dường như vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Năm 2011, bà chính thức trở thành hội viên Hội Cựu Chiến binh phường Duyên Hải. Từ những kinh nghiệm từng có trong công tác hỗ trợ, chăm sóc thương binh, bà tiếp tục tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng tại địa phương. Bà thường xuyên chia sẻ, hướng dẫn những kiến thức và kỹ năng cần thiết cho thanh niên, đồng thời tham gia các hoạt động chăm sóc sức khỏe cộng đồng.
Ở tuổi ngoài 70, bà vẫn giữ tinh thần nhiệt tình, trách nhiệm và sự tận tụy với các hoạt động xã hội. Với bà, những việc làm ấy không phải điều gì lớn lao. Đó đơn giản là cách để một người từng trải qua chiến tranh tiếp tục sống có ích trong thời bình.
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Bé khiến những đoàn viên, thanh niên có mặt trong buổi trò chuyện không khỏi xúc động. Bởi phía sau hình ảnh một người phụ nữ bình dị của hôm nay là cả một quãng đời tuổi trẻ đã âm thầm cống hiến.
Có thể bà không phải là một cái tên được nhiều người biết đến. Câu chuyện của bà cũng không xuất hiện trong những trang sách lịch sử quen thuộc. Nhưng chính những con người bình dị như bà đã góp phần tạo nên sức mạnh to lớn của dân tộc trong những năm tháng khó khăn nhất.
Thông qua đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, việc tìm gặp và lắng nghe những nhân chứng lịch sử như bà Nguyễn Thị Bé không chỉ giúp đoàn viên, thanh niên hiểu thêm về quá khứ của quê hương mà còn góp phần gìn giữ những câu chuyện có nguy cơ bị thời gian phủ mờ.
Mỗi câu chuyện được kể lại là một mảnh ghép của lịch sử. Mỗi nhân chứng là một “trang sách sống” để thế hệ trẻ hôm nay có thể lắng nghe, cảm nhận và suy ngẫm.
Chúng ta may mắn được sinh ra trong hòa bình, được học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ của riêng mình. Nhưng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là sự hy sinh, cống hiến và cả tuổi xuân của biết bao thế hệ đi trước.
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Bé – người nữ du kích thầm lặng của Khóm Láng Cháo – là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay: lịch sử không chỉ được tạo nên bởi những tên tuổi lớn được ghi nhớ, mà còn được viết nên từ sự cống hiến âm thầm của biết bao con người bình dị.
Và có lẽ, giá trị lớn nhất của những “Câu chuyện thời hoa lửa” chính là để những ký ức ấy không bị lãng quên; để từ câu chuyện của thế hệ đi trước, tuổi trẻ hôm nay thêm trân trọng hòa bình, biết ơn quá khứ và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Bởi những người như bà Nguyễn Thị Bé có thể chưa được nhiều người biết đến, nhưng tuổi trẻ của bà – cũng như tuổi trẻ của biết bao người Việt Nam trong những năm tháng ấy – mãi là một phần lặng thầm nhưng rực rỡ của lịch sử quê hương.



