Thời hoa lửa của bác cựu chiến binh Lê Khắc Luyện
Thời hoa lửa của bác Lê Khắc Luyện gắn liền với những năm tháng vừa kết thúc cuộc chiến tranh chống Mỹ, vừa tham gia giữ vững an ninh biên giới phía Bắc. Nhập ngũ năm 1975, bác trở thành một trong những cán bộ chủ chốt của Tiểu đoàn 7 – Trung đoàn 2, Quân khu Tây Bắc, trên chiến trường Lai Châu – Điện Biên, khu vực biên giới hiểm trở. Trên cương vị Bí thư tiểu đoàn, cấp bậc U1, bác đã trải qua những ngày tháng vất vả, đầy gian khổ nhưng cũng đầy tự hào. Những kỷ niệm này trở thành minh chứng cho
Tôi ngồi lắng nghe bác Lê Khắc Luyện kể, ánh mắt xa xăm như trở về hơn bốn mươi năm trước. “Hồi đó, tôi mới hai mươi tuổi, bước chân vào quân ngũ mà lòng đầy hăng hái và lo lắng,” bác nói. Năm 1975, khi đất nước vừa giải phóng miền Nam, bác nhập ngũ và được phân công làm Bí thư tiểu đoàn, trực thuộc Tiểu đoàn 7 – Trung đoàn 2, Quân khu Tây Bắc, tham gia chiến trường Lai Châu – Điện Biên, nơi địa hình rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt.
Trên cương vị bí thư, bác Luyện không chỉ tham gia chỉ huy các hoạt động huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, mà còn trực tiếp tham gia vận động, quản lý quân số, giữ vững tinh thần kỷ luật trong tiểu đoàn. “Công việc thì nhiều vô kể, từ lo cơm nước cho bộ đội, tổ chức tuần tra, đến việc động viên anh em khi mệt mỏi hay buồn nhớ nhà,” bác kể, giọng trầm ấm.
Bác nhớ nhất những đêm hành quân qua rừng núi Lai Châu. Đường đi lầy lội, mưa rừng bất chợt, cả tiểu đoàn phải dừng lại dựng lán tạm. “Anh em ngồi sát nhau, đốt lửa trại, chia nhau từng miếng bánh khô và nước lọc. Lúc đó mới thấy tình đồng đội quý giá đến nhường nào,” bác Luyện nói, đôi mắt ánh lên niềm xúc động.
Một kỷ niệm khác khiến bác không thể quên là lần tiểu đoàn gặp bão lũ trên đường vận chuyển lương thực. Bác cùng vài đồng đội xắn tay lội suối, khiêng bao gạo, thuốc men và quân trang, đảm bảo lương thực đến tay từng tổ. “Cả tiểu đoàn mệt rã rời, nhưng không ai nản lòng. Chỉ nghĩ mình đang làm việc cho đồng đội và Tổ quốc,” bác kể lại, giọng vừa hùng hồn vừa xúc động.
Trong thời gian công tác, bác Luyện luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được đơn vị khen thưởng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì và nhiều giấy khen khác về tinh thần lãnh đạo và công tác Đảng. “Nhận khen thưởng thì vui, nhưng vui hơn là thấy anh em khỏe mạnh, nhiệm vụ hoàn thành,” bác cười hiền.
Năm 1982, sau bảy năm chiến đấu và công tác, bác xuất ngũ, trở về thôn Dư Khánh. Dù rời quân ngũ, nhưng trong bác vẫn vẹn nguyên ký ức về những đêm hành quân, những trận mưa rừng, những nụ cười, ánh mắt đồng đội. “Tuổi trẻ tôi dành cho quân ngũ, cho đồng đội, cho Tổ quốc. Không hối tiếc phút nào,” bác nói.
Với bác Lê Khắc Luyện, thời hoa lửa là minh chứng cho tinh thần bất khuất, bản lĩnh và lòng tận tụy của một người lính Việt Nam, nơi ký ức về đồng đội, chiến trường và những ngày tháng gian khổ vẫn sống động như mới hôm qua.



