Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA BÁC LÊ THỊ DINH

Bác Lê Thị Dinh nhập ngũ năm 1978, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, rời thôn Hạ Vũ 1 để bước vào một chiến trường khốc liệt nơi đất nước Campuchia. Trong màu áo lính của Sư đoàn bộ binh 470, bác là một chiến sĩ công tác chính trị, vừa làm nhiệm vụ tuyên truyền, vừa trực tiếp phục vụ chiến đấu. Những năm tháng nơi chiến trường Campuchia đã hun đúc trong bác bản lĩnh, lòng kiên trung và tình đồng đội sâu nặng. Với bốn năm quân ngũ, bác được ghi nhận bằng huân chương xứng đáng và trở thành đảng viên

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Quyền (Chi Đoàn mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Lê Thị Dinh trong một buổi chiều yên tĩnh ở thôn Hạ Vũ 1. Mái tóc bác đã bạc đi nhiều, nhưng ánh mắt vẫn sáng, giọng nói vẫn chắc, gọn gàng như một người lính chưa từng rời hàng ngũ. Khi tôi hỏi về quãng đời quân ngũ, bác lặng đi vài giây, rồi chậm rãi nói:
“Có những chuyện tưởng đã quên rồi, nhưng cứ nhắc đến chiến trường là nó hiện về rõ lắm, như mới hôm qua.”

Năm 1978, trước yêu cầu bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế, bác Lê Thị Dinh tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy, bác được biên chế về Sư đoàn bộ binh 470, đơn vị làm nhiệm vụ chiến đấu và giúp bạn Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng. Đơn vị của bác đóng quân tại khu vực tỉnh Xiêm Riệp – một chiến trường ác liệt, rừng rậm, sốt rét và bom mìn luôn rình rập.

Trong quân ngũ, bác đảm nhiệm chức vụ chiến sĩ công tác chính trị. Công việc của bác không chỉ là viết tin, chép báo tường, tổ chức sinh hoạt tư tưởng cho bộ đội mà còn trực tiếp cùng đơn vị hành quân, tải đạn, chăm sóc thương binh. Bác cười hiền khi kể:
“Lúc đó đâu có nghĩ mình là con gái hay làm công tác chính trị gì đâu, đơn vị cần gì thì làm nấy, miễn là anh em còn đủ tinh thần để chiến đấu.”

Một kỷ niệm mà bác nhớ nhất là vào mùa mưa năm 1980. Trong một lần hành quân qua cánh rừng rậm gần hồ Tôn-lê-sáp, đơn vị bác bất ngờ bị địch phục kích. Đạn bắn xối xả, nhiều chiến sĩ bị thương. Bác cùng tổ công tác chính trị vừa động viên tinh thần, vừa dìu từng đồng đội rút khỏi làn đạn. Bác kể, giọng chùng xuống:
“Có đồng chí bị thương nặng, nắm chặt tay tôi nói: ‘Nếu tôi không qua khỏi, nhắn giúp tôi về quê…’. Lúc đó tôi chỉ biết động viên: ‘Anh phải sống, còn về cùng đơn vị’.”

Những năm ở chiến trường Campuchia là chuỗi ngày thiếu thốn đủ bề. Cơm độn bo bo, nước uống phải chắt chiu, sốt rét rừng hành hạ triền miên. Nhưng vượt lên tất cả là tình đồng đội. Bác nói:
“Giữa bom đạn, chỉ cần nhìn thấy nhau còn sống là mừng rồi. Chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, lúc đó mới hiểu thế nào là đồng chí.”

Chính trong môi trường khắc nghiệt ấy, năm 1981, bác Lê Thị Dinh vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay tại chiến trường. Lễ kết nạp đơn sơ, chỉ có vài đồng chí trong chi bộ, dưới tán rừng già, nhưng với bác đó là dấu mốc thiêng liêng nhất của đời mình.

Năm 1982, bác hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ trở về địa phương. Với những đóng góp trong thời gian làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang và nhiều giấy khen của đơn vị. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là được trở về trong hòa bình, mang theo ký ức không bao giờ phai về một thời hoa lửa.

Khi chia tay, bác nói với tôi một câu rất khẽ nhưng đầy sức nặng:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn