Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA BÁC LÊ THỊ DUNG

Bác Lê Thị Dung nhập ngũ năm 1978, khi vừa tròn hai mươi tuổi, rời thôn Hạ Vũ 1 để lên đường làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Trong đội hình Trung đoàn bộ binh 4, thuộc Sư đoàn bộ binh 470, bác đảm nhiệm công tác chiến sĩ phục vụ và chính trị cơ sở. Ba năm nơi chiến trường tỉnh Công-pông-thơm đã rèn luyện cho bác bản lĩnh vững vàng và tinh thần chịu đựng bền bỉ. Những ký ức về đồng đội, về bom đạn và tình người nơi xứ lạ trở thành dấu ấn sâu đậm của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Quyền (Chi Đoàn mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gặp bác Lê Thị Dung trong căn nhà nhỏ ở thôn Hạ Vũ 1, tôi vẫn thấy ở bác phong thái của một người lính: nói năng chậm rãi, mạch lạc và luôn đúng trọng tâm. Khi được hỏi về những năm tháng trong quân ngũ, bác khẽ thở dài, rồi mỉm cười:
“Thời gian trôi nhanh thật, nhưng những năm ở chiến trường Campuchia thì không thể quên được đâu.”

Năm 1978, trước yêu cầu cấp bách của Tổ quốc trong việc bảo vệ biên giới và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng, bác Lê Thị Dung tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế về Trung đoàn bộ binh 4, thuộc Sư đoàn bộ binh 470, làm nhiệm vụ chiến đấu và xây dựng chính quyền cơ sở tại tỉnh Công-pông-thơm, một địa bàn rừng núi hiểm trở, tàn quân địch vẫn còn hoạt động rải rác.

Trong đơn vị, bác đảm nhiệm nhiệm vụ chiến sĩ phục vụ và công tác chính trị cấp cơ sở. Công việc của bác không chỉ là chăm lo đời sống sinh hoạt cho bộ đội mà còn là cầu nối tinh thần giữa chỉ huy và chiến sĩ. Bác kể:
“Anh em đi chiến đấu xa nhà, nhiều người còn rất trẻ, nhớ quê, nhớ mẹ. Mình là nữ, lại hay gần gũi nên thường được các đồng chí tâm sự.”

Một kỷ niệm mà bác nhớ mãi là vào đầu năm 1980, trong một đợt hành quân dài ngày vào rừng sâu. Đơn vị bị thiếu lương thực, nước uống cạn dần, nhiều chiến sĩ bị sốt rét. Bác vừa chăm sóc người ốm, vừa động viên tinh thần anh em. Có hôm, bác nhường phần cơm ít ỏi của mình cho đồng đội bị bệnh. Bác nói, giọng trầm xuống:
“Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản, ai còn khỏe thì cố gắng thêm một chút, để người yếu có cơ hội vượt qua.”

Không chỉ đối mặt với bệnh tật và thiếu thốn, đơn vị của bác còn nhiều lần chạm trán với địch. Trong một lần phục kích bất ngờ gần khu dân cư ven sông, bác cùng tổ công tác vừa sơ tán dân, vừa tải đạn tiếp tế cho bộ đội. Tiếng súng nổ dồn dập, nhưng bác vẫn giữ bình tĩnh. Bác nhớ lại:
“Sợ thì có sợ, nhưng thấy anh em còn bám trận địa, mình không thể bỏ chạy.”

Ba năm làm nhiệm vụ tại Campuchia là ba năm gian khổ nhưng đầy ý nghĩa. Bác Lê Thị Dung luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, được đơn vị tín nhiệm, chi bộ bồi dưỡng kết nạp Đảng trong thời gian công tác. Với những đóng góp trong giai đoạn làm nghĩa vụ quốc tế, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang và nhiều giấy khen của trung đoàn.

Năm 1981, bác xuất ngũ trở về quê hương. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về đồng đội, về những đêm rừng Campuchia đầy tiếng súng và tình người vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác. Trước khi chia tay, bác nói với tôi một câu rất giản dị:
“Đi qua chiến tranh rồi mới thấy, được sống bình yên hôm nay là điều quý giá nhất.”

Câu chuyện của bác Lê Thị Dung khép lại nhẹ nhàng, nhưng để lại trong lòng người nghe sự trân trọng sâu sắc đối với một thế hệ đã âm thầm hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc – một thời hoa lửa không bao giờ phai mờ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn