Khác

Thời Hoa Lửa Của Người Anh Hùng - Thương binh Nguyễn Văn Hiển

Hưng Yên08/12/2025Bùi Duy Khánh (Học sinh lớp : 8A, THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những cột mốc được viết bằng máu và hoa, bằng cả tuổi thanh xuân và khát vọng hòa bình cháy bỏng. Đó là thời "hoa lửa", một cụm từ mà mỗi khi nhắc đến, lòng ta lại trào dâng niềm xúc động, niềm tự hào và cả sự biết ơn sâu sắc. Thời kì ấy, hàng triệu người con ưu tú của đất Việt đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc, trong đó có Thương binh Nguyễn Văn Hiển – người tuy may mắn trở về nhưng thân mình mang những thương tật vĩnh viễn không thể quên.

Thương binh Nguyễn Văn Hiển là người anh của ông nội em. Tuy em chỉ được gặp ông mỗi khi cả nhà quây quần ăn giỗ, nhưng mỗi lần gặp là một lần em không thể nào quên. Ông tuy đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng khí chất của một người lính dũng cảm vẫn còn hiện hữu trong ánh mắt và dáng đi chậm rãi.

Em được nghe ông nội kể rằng, ông Hiển ngày xưa là một con người kiên trì và chăm chỉ. Khi ông muốn làm việc gì, ông quyết làm đến cùng, và luôn nghiêm túc trong từng hành động. Chính vì vậy, ông đã quyết định lên đường nhập ngũ khi mới 18 tuổi. Mỗi lần nghe ông nội kể, em lại phần nào hiểu được con người kiên cường ấy. Mỗi lần gặp ông, em đều được nghe những câu chuyện về thời chiến tranh, và lòng em luôn dâng lên cảm xúc nghẹn ngào, xúc động.

Ông kể, hồi đi lính, ông tưởng mình đủ sức để ra trận, nhưng thực tế lại khác hẳn. Trong trại huấn luyện khắc nghiệt, ông phải luyện tập ngày đêm không ngừng nghỉ, đối mặt với vô vàn hiểm nguy có thể xảy ra tại chiến trường. Khi ra chiến trận, ông mới thật sự hiểu cảm giác bất lực và khốn khó đến nhường nào. Ông từng chứng kiến đồng đội ngã xuống dưới đạn kẻ địch mà không thể làm gì khác. Ông tưởng chừng như suy sụp, nhưng nghĩ đến phía sau còn một trách nhiệm lớn lao đang chờ đợi, ông đã vực dậy tinh thần và tiếp tục chiến đấu. Nghe câu chuyện ấy, em vô cùng thán phục trước lòng dũng cảm phi thường của ông.

Ông kể tiếp, có lần khi ông không để ý, một tên lính Pháp từ phía sau đã lén ném khí gây mê vào chỗ ông và bắt ông. Chúng tra tấn ông bằng roi, nhét giẻ vào miệng để ông không thể kêu lên, rồi liên tục hỏi về nơi ẩn náu của các chiến sĩ. Trên người ông lúc đó toàn là những vết thương, loang lổ dưới sàn đất. Dù vậy, ông vẫn kiên cường không hé răng nửa lời. Khi kể đến đoạn này, ông nghẹn lại, hốc mắt đỏ hoe, làm em thương xót và hiểu phần nào nỗi khổ cực của chiến tranh.

Khoảng hai ngày sau, nhờ ý chí đấu tranh và niềm tin vững chắc, ông đã được quân tiếp viện cứu trở về an toàn. Quân địch bị tiêu diệt hoàn toàn, chiến thắng toàn phần thuộc về bộ đội Việt Nam. Nghe xong câu chuyện, em thầm cảm ơn ông và toàn bộ những người lính đã ra chiến trận để đem tự do, hòa bình về cho đất nước. Em cũng tri ân những chiến sĩ đã ngã xuống để chúng em được sống trong bình yên hôm nay.

Ông Hiển – người đã kể cho em nghe về câu chuyện thời chiến tranh – giúp em thấu hiểu hơn về giá trị của hòa bình, cũng như cho em thấy ông là một người lính dũng cảm, kiên cường, xứng đáng để các thế hệ sau noi theo. Em hứa sẽ học tập thật tốt, luôn là con ngoan trò giỏi, để xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi để đất nước Việt Nam hôm nay được hòa bình, tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn