THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CON GÁI PHẠM THỊ LÀI
Có những năm tháng đi qua cuộc đời con người, tưởng như chỉ còn lại trong những dòng chữ trên một tờ giấy cũ. Nhưng phía sau những dòng chữ ngắn ngủi ấy lại là cả một miền ký ức về tuổi trẻ, về đồng đội và một thời hoa lửa không thể nào quên.
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CON GÁI PHẠM THỊ LÀI
Có những năm tháng đi qua cuộc đời con người, tưởng như chỉ còn lại trong những dòng chữ trên một tờ giấy cũ. Nhưng phía sau những dòng chữ ngắn ngủi ấy lại là cả một miền ký ức về tuổi trẻ, về đồng đội và một thời hoa lửa không thể nào quên.
Ngày 01/9/1953, cô gái Phạm Thị Lài, quê xã Thiệu Chính, huyện Thiệu Hóa, Thanh Hóa, cất tiếng khóc chào đời. Tuổi thơ lớn lên giữa miền quê đồng ruộng, có lẽ khi ấy chẳng ai nghĩ rằng cô gái trẻ ấy sau này sẽ khoác lên mình màu áo Thanh niên xung phong, rời quê hương để đến những nơi gian khó.
Tháng 12 năm 1973, khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi, Phạm Thị Lài lên đường tham gia Thanh niên xung phong.
6
Đơn vị của bà là C504 - Đội 4205. Địa bàn hoạt động chủ yếu là Như Xuân, Thạch Thành, Thanh Hóa. Nhiệm vụ được ghi lại trong hồ sơ chỉ vỏn vẹn mấy chữ: “Thanh niên xung phong, làm đường.”
Mấy chữ ấy thật giản dị.
Nhưng để làm nên một con đường trong những năm tháng chiến tranh và gian khó, những người thanh niên ngày ấy đã phải gửi vào đó biết bao mồ hôi, công sức và tuổi xuân.
Ngày qua ngày, những đôi tay tuổi trẻ làm việc trên những cung đường. Có thể là những buổi sớm bắt đầu công việc khi trời còn chưa sáng rõ; có những chiều mệt nhoài sau một ngày lao động. Và giữa những tháng ngày ấy, điều giữ chân những người trẻ lại chính là tình đồng đội, là trách nhiệm và niềm tin vào công việc mình đang làm.
Hai năm tám tháng – từ tháng 12/1973 đến tháng 8/1976 – là quãng thời gian tuổi trẻ của Phạm Thị Lài gắn với màu áo Thanh niên xung phong.
Đó không chỉ là một khoảng thời gian được tính bằng năm, bằng tháng.
Đó là một phần thanh xuân.
Là những ngày tháng mà người con gái quê Thiệu Hóa đã sống giữa tập thể, cùng đồng đội lao động, cùng sẻ chia những nhọc nhằn và góp sức mình cho những cung đường quê hương.
Tháng 8 năm 1976, bà trở về quê.
Không còn những ngày tháng trong đơn vị, bà lại trở về với công việc quen thuộc của người nông dân: làm ruộng tại địa phương.
Cuộc đời tiếp tục trôi đi. Những mùa lúa nối tiếp những mùa lúa. Bàn tay từng làm đường năm nào lại tiếp tục gắn với ruộng đồng quê nhà.
Thời gian làm mái tóc người con gái năm xưa bạc dần.
Nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ thì vẫn còn.
Hôm nay, nhìn vào bản khai đề nghị tặng “Huy chương Thanh niên xung phong vẻ vang”, những thông tin được ghi thật ngắn gọn: quê quán, ngày tháng năm sinh, đơn vị, địa bàn hoạt động, thời gian tham gia và công việc.
Nhưng đằng sau những dòng chữ ấy là một tuổi xuân đã dành cho những năm tháng đầy gian khó.
Có những người trở về từ chiến tranh với những câu chuyện lớn lao.
Cũng có những người trở về và lặng lẽ sống cuộc đời bình dị bên ruộng đồng.
Phạm Thị Lài là một người như thế.
Không ồn ào, không kể nhiều về mình. Chỉ một tờ giấy, vài dòng hồi ức, nhưng đủ để thế hệ hôm nay hiểu rằng: đã từng có một lớp người trẻ tuổi sẵn sàng rời quê hương, đem sức mình góp vào những công việc cần thiết của đất nước.
🌺 Tuổi trẻ ấy đã đi qua.
Nhưng một thời hoa lửa thì không bao giờ mất.
Xin được trân trọng những năm tháng thanh xuân của người nữ Thanh niên xung phong Phạm Thị Lài – một người con quê hương Thanh Hóa đã góp một phần tuổi trẻ của mình cho những cung đường và những năm tháng không thể nào quên.
“Có một thời tuổi trẻ mang tên Thanh niên xung phong – gian khổ mà đẹp đẽ, bình dị mà đáng tự hào. Và có những ký ức, càng đi qua năm tháng, càng trở nên quý giá.”



