Cựu chiến binh

Thời hoa lửa của người Cựu chiến binh Sùng Sào Minh

CCB SÙng Sào Minh tham gia chiến trường miền nam từ 1973 - 1978

Tuyên Quang18/08/2026Xã Nấm Dẩn (Đoàn xã Nấm Dẩn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Thời hoa lửa của người Cựu chiến binh Sùng Sào Minh

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH SÙNG SÀO MINH

“Có những người trở về từ chiến trường với tuổi thanh xuân gửi lại nơi bom đạn. Có những người mang theo trên cơ thể những dấu tích của chiến tranh, nhưng trong trái tim vẫn vẹn nguyên niềm tự hào của một thời đã sống, chiến đấu và cống hiến cho Tổ quốc.”

Ở thôn Na Lan, xã Nấm Dẩn, tỉnh Tuyên Quang, có một người cựu chiến binh như thế. Đó là CCB Sùng Sào Minh.

Những năm tháng tuổi trẻ lên đường

Năm 1973, khi đất nước vẫn đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chàng trai trẻ Sùng Sào Minh rời quê hương lên đường tham gia chiến đấu.

Tuổi trẻ khi ấy còn nhiều ước mơ, phía trước là những tháng ngày chưa biết điều gì đang chờ đợi. Nhưng tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc những người thanh niên như ông tạm gác lại cuộc sống riêng, khoác lên mình màu áo người lính, đi về phía chiến trường.

Từ miền quê vùng cao, ông cùng đồng đội hành quân vào mặt trận miền Nam.

Chiến trường năm ấy là nơi thử thách lòng dũng cảm, ý chí và nghị lực của mỗi người lính. Giữa bom đạn, gian khổ và những ngày tháng xa quê, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa để những người lính cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.

Với người lính Sùng Sào Minh, những năm tháng từ 1973 đến 1978 là quãng thời gian không thể nào quên.

Đó là những năm tháng của tuổi thanh xuân.

Cũng là những năm tháng mà ông đã gửi lại một phần tuổi trẻ của mình nơi chiến trường.

Khoảnh khắc định mệnh

Trong một lần làm nhiệm vụ trên chiến trường, tai họa bất ngờ ập đến.

Một quả mìn phát nổ.

Tiếng nổ xé toạc không gian và thay đổi cuộc đời người lính trẻ Sùng Sào Minh mãi mãi.

Sau vụ nổ, ông bị cụt một chân và bị thương hỏng một mắt.

Từ một người lính đang chiến đấu giữa tuổi thanh xuân, ông phải đối diện với thương tật và những tháng ngày dài phía trước.

Chiến tranh không chỉ lấy đi sức khỏe, mà còn để lại trên cơ thể người lính những dấu tích không bao giờ phai mờ.

Nhưng điều đáng quý là sau tất cả, người lính Sùng Sào Minh vẫn không gục ngã.

Ông đã vượt qua những mất mát bằng nghị lực của một người lính, bằng tình yêu quê hương và bằng niềm tin rằng những hy sinh của mình cũng như của biết bao đồng đội sẽ góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình.

Trở về với quê hương

Sau những năm tháng chiến đấu và phục vụ trong quân ngũ, ông trở về quê hương.

Nơi ông trở về là thôn Na Lan, xã Nấm Dẩn, tỉnh Tuyên Quang.

Quê hương ngày ấy vẫn còn nhiều khó khăn. Cuộc sống của người dân vùng cao còn thiếu thốn, đường sá đi lại gian nan.

Nhưng người lính năm nào đã trở về với một hành trang đặc biệt: đó là ký ức về chiến trường, là tình đồng đội, là những bài học về ý chí và nghị lực được tôi luyện trong những năm tháng chiến tranh.

Trên cơ thể ông, vết thương chiến tranh vẫn còn đó.

Một chân đã mất.

Một mắt không còn nguyên vẹn.

Nhưng trong ánh mắt của người cựu chiến binh vẫn có một niềm tự hào lặng lẽ.

Đó là niềm tự hào của một người đã từng khoác lên mình màu xanh áo lính, từng đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của tuổi trẻ và đã sống trọn với lời thề của người chiến sĩ.

Thời hoa lửa không bao giờ quên

Ngày hôm nay, chiến tranh đã lùi xa.

Thế hệ trẻ được lớn lên trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng quê hương.

Nhưng những câu chuyện như của CCB Sùng Sào Minh nhắc chúng ta rằng: để có cuộc sống bình yên hôm nay, đã có biết bao thế hệ cha anh phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả một phần thân thể của mình.

Người lính năm xưa giờ đã trở thành một người ông, người cha giữa quê hương Na Lan.

Chiến tranh đã đi qua, nhưng những dấu tích trên cơ thể ông vẫn còn đó.

Mỗi bước đi khó khăn của người cựu chiến binh như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Và có lẽ, điều đẹp nhất của “thời hoa lửa” không chỉ nằm ở những chiến công nơi chiến trường.

Đó còn là câu chuyện về những con người bình dị đã sống một tuổi trẻ đầy trách nhiệm.

Họ đã đi khi Tổ quốc cần.

Đã chiến đấu khi đất nước còn chìm trong bom đạn.

Và đã trở về, mang theo những thương tích suốt đời nhưng không bao giờ hối tiếc về những năm tháng đã cống hiến.

CCB Sùng Sào Minh – người lính trở về từ mặt trận miền Nam năm ấy – chính là một nhân chứng sống của một thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông không chỉ thuộc về quá khứ.

Đó là câu chuyện để thế hệ hôm nay ghi nhớ.

Ghi nhớ những người đã hy sinh.

Trân trọng những người đã trở về.

Và biết sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước trong những năm tháng hòa bình.

Bởi hòa bình hôm nay được viết nên từ những năm tháng tuổi trẻ của biết bao người lính.

Và trong ký ức của quê hương Na Lan, hình ảnh người cựu chiến binh Sùng Sào Minh sẽ mãi là một phần của “Thời hoa lửa” – một thời đã đi qua nhưng không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn