Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH BIÊN GIỚI TÂY NAM

Bác Trần Văn Hoa nhập ngũ năm 1987, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh nhưng biên giới Tây Nam vẫn chưa yên tiếng súng. Trong màu áo lính của Trung đoàn 270, Sư đoàn 341, bác đã có những năm tháng lặng lẽ mà kiên cường trên chiến trường tỉnh Battambang, Vương quốc Campuchia. Không hào nhoáng, không ồn ào, ký ức của bác là những đêm phục kích, những bữa cơm vắt giữa rừng và tình đồng đội sống chết có nhau. Thời hoa lửa ấy đã hun đúc nên một người lính giản dị, bền gan, trung thành với Tổ quốc

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, khi nhiều người nghĩ rằng chiến tranh đã lùi xa, thì ở biên giới Tây Nam, người lính vẫn phải đối mặt với hiểm nguy mỗi ngày. Bác Trần Văn Hoa – chàng thanh niên sinh năm 1959 ở thôn Hạ Vũ 1 – lên đường nhập ngũ năm 1987, mang theo hành trang là lời dặn của mẹ và một niềm tin rất mộc mạc: “Đi bộ đội là để giữ nước, mình không đi thì ai đi.”

Trong quân ngũ, bác được biên chế về Trung đoàn 270, Sư đoàn 341, làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ địa bàn tại tỉnh Battambang, Vương quốc Campuchia, nơi tàn quân Khmer Đỏ vẫn thường xuyên quấy phá. Với cấp bậc Trung sĩ, chức vụ Chiến sĩ tổ chiến đấu, bác Hoa cùng đồng đội bám trụ rừng sâu, chốt điểm cao, bảo vệ dân và giữ vững tuyến hành lang chiến lược.

Bác từng kể, giọng chậm rãi như vẫn còn nghe tiếng rừng khuya năm ấy:

“Ngày đó, rừng Campuchia hoang vu lắm. Đêm xuống là muỗi, là sốt rét, là tiếng động không biết của người hay thú. Nhưng sợ thì ai cũng sợ, quan trọng là không được bỏ vị trí.”

Có một kỷ niệm mà bác nhớ nhất, đó là trận phục kích cuối mùa mưa năm 1989. Đơn vị bác nhận lệnh chốt giữ một con đường mòn thường xuyên bị địch lợi dụng xâm nhập. Mưa rừng xối xả suốt ba ngày, lương khô đã ẩm, quần áo không khô nổi. Đêm thứ ba, khi sương xuống dày đặc, tiếng động lạ vang lên. Cả tổ nín thở. Trận đánh diễn ra ngắn nhưng căng thẳng, đơn vị giữ vững trận địa, không để địch lọt qua.

Sau trận đó, bác Hoa bị sốt rét ác tính, phải cáng về tuyến sau. Bác cười hiền khi nhắc lại:

“Nằm võng mà người run bần bật, tôi chỉ nghĩ, miễn là anh em ngoài kia vẫn giữ được chốt là được.”

Chính trong những tháng ngày gian khổ ấy, năm 1990, bác vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam ngay tại chiến trường. Lễ kết nạp diễn ra đơn sơ, dưới tán rừng, cờ Đảng được gấp cẩn thận trong ba lô người chính trị viên. Với bác, đó là dấu mốc thiêng liêng nhất đời lính.

Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, năm 1992, bác Trần Văn Hoa xuất ngũ trở về quê hương. Với những đóng góp trong thời gian công tác, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là được trở về trong vòng tay gia đình, mang theo ký ức không thể phai mờ về một thời hoa lửa.

Giờ đây, khi nhắc lại những năm tháng ấy, bác chỉ nói nhẹ nhàng:

“Chúng tôi đi qua chiến tranh để con cháu được sống trong hòa bình. Như thế là đủ rồi.”

Nếu bạn muốn, tôi có thể viết thêm 1–2 câu chuyện khác hoàn toàn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn