Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH ĐỖ VĂN THẮNG

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH ĐỖ VĂN THẮNG

Vĩnh Long08/12/2025XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN (XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1955 tại ấp Tân Thanh 1, xã Tân Xuân – vùng đất quê bình dị của huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre (nay thuộc xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long), ông Đỗ Văn Thắng lớn lên trong giai đoạn đất nước còn ngổn ngang sau chiến tranh. Tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi lội ruộng, cắt cỏ, chăn trâu và những câu chuyện của cha anh về bao hy sinh trong thời kháng chiến chống ngoại xâm. Chính những câu chuyện mộc mạc ấy đã âm thầm thắp lên trong lòng người thanh niên ý chí bảo vệ quê hương.

Khi đất nước vừa bước vào thời kỳ hòa bình chưa bao lâu, biên giới lại bùng lên căng thẳng. Những cuộc tấn công, quấy phá diễn ra ác liệt, đòi hỏi lớp thanh niên phải tiếp tục lên đường giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Tháng 11 năm 1976, ở tuổi 21, Đỗ Văn Thắng gác lại cuộc sống nông thôn yên bình, khoác lên mình bộ quân phục màu xanh và chính thức trở thành người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Ngày lên đường, mẹ ông nắm lấy bàn tay con trai, bàn tay chai sần của người nông dân nghèo run lên trong gió:
“Con đi vì nước, nhưng nhớ giữ mạng mình mà về nghe con…”
Lời dặn ấy khiến trái tim chàng lính trẻ vừa ấm lại vừa nặng trĩu, để rồi theo suốt ông trong những năm tháng chiến đấu gian khó.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động đến tuyến đầu chống quân xâm nhập. Biên giới những năm ấy thật khốc liệt: khí hậu khắc nghiệt, địa hình hiểm trở, kẻ địch luôn tìm cách tấn công, phá hoại, gieo rắc đau thương cho đồng bào ta. Nhiệm vụ của người lính như ông là tuần tra, chốt giữ, ngăn chặn hành vi xâm nhập, bảo vệ tính mạng dân thường và toàn vẹn lãnh thổ.

Nhiều tháng liền, ông và đồng đội bám biên giới, sống giữa núi rừng hoang vắng. Mỗi ngày hành quân là một thử thách: ba lô nặng trĩu, súng đạn luôn sẵn sàng, vai áo sờn đi vì nắng gió. Đêm xuống, cả đơn vị nằm trên võng, tai lắng nghe từng tiếng động lạ giữa màn đêm. Nguy hiểm rình rập, nhưng chẳng ai lùi bước.

Ông Thắng từng kể: “Trong rừng sâu, chỉ cần nghe tiếng sột soạt là tim như muốn ngừng đập.” Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt đó, tình đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Những người lính trẻ nương tựa vào nhau mà sống, mà chiến đấu, mà vượt qua nỗi sợ.

Có những trận đánh ác liệt đến mức đất đá tung mù mịt, tiếng súng át cả tiếng gió rừng. Ông nhớ nhất một lần đơn vị bị phục kích. Trong khoảnh khắc sinh – tử, những người lính chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ biết lao lên, giữ trận địa bằng tất cả những gì họ có. Khi trận đánh kết thúc, khói súng tan dần, ông lặng người khi thấy một đồng đội trẻ tuổi hơn mình nằm bất động bên bờ suối. Bàn tay cậu ấy vẫn nắm chặt khẩu súng như thể không muốn buông. Hình ảnh ấy theo ông suốt đời – một nỗi đau không thành lời nhưng cũng là niềm tự hào sâu sắc của người lính.

Trong những lúc rảnh hiếm hoi, các anh em lại quây quần bên nhau, chia nhau từng gói lương khô, kể chuyện quê nhà. Ông Thắng thường nhắc đến những con rạch quê mình, mùi khói rơm mỗi chiều và những buổi thả diều trên bờ đê. Những ký ức bình yên ấy trở thành động lực giúp người lính vượt qua tất cả.

Nhiều năm gắn bó với tuyến đầu biên giới đã rèn cho ông bản lĩnh vững vàng, tinh thần gan góc và sự trân trọng sâu sắc đối với hòa bình. Khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương trong vòng tay mừng rỡ của gia đình và bà con ấp Tân Thanh 1. Đất quê vẫn vậy – hồn hậu, yên bình – nhưng trong mắt ông, nó thiêng liêng hơn bao giờ hết vì có sự đánh đổi của biết bao đồng đội.

Trở lại cuộc sống đời thường, ông Đỗ Văn Thắng lao động miệt mài, xây dựng gia đình, góp sức làm kinh tế quê hương. Tuy không còn tiếng súng đạn, nhưng tinh thần người lính vẫn luôn sống trong ông: thẳng thắn, nghĩa tình, trách nhiệm với cộng đồng.

Năm 1995, ông tham gia Chi hội Cựu chiến binh ấp Tân Thanh 1. Từ đó, ông tích cực tham gia mọi hoạt động của hội: vận động bà con đoàn kết, giữ gìn an ninh trật tự, chăm lo nghĩa tình đồng đội, giáo dục thế hệ trẻ tinh thần yêu nước. Trong mắt mọi người, ông là người hội viên mẫu mực, chân chất, sẵn sàng giúp đỡ bất cứ ai gặp khó khăn.

Giờ đây, mái tóc đã bạc, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng – ánh mắt kiên cường của người từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió. Ông thường nói với lớp trẻ trong ấp:
“Chúng tôi đã giữ đất bằng xương máu, còn nhiệm vụ của mấy đứa hôm nay là giữ cho đất này bình yên và đẹp hơn.”

Câu chuyện của ông – người lính Đỗ Văn Thắng – không chỉ là lịch sử của riêng ông, mà còn là một phần của lịch sử quê hương: lặng lẽ, kiên cường và đầy tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn