Cựu chiến binh

Thời hoa lửa của người lính hậu cần nơi rừng biên giới

Nhập ngũ năm 1983, khi vừa tròn hai mươi hai tuổi, bác Lê Hữu Thục rời thôn Hạ Vũ 1, khoác ba lô bước vào những năm tháng quân ngũ nhiều gian khó. Trong vai trò chiến sĩ hậu cần quân sự, bác theo đơn vị làm nhiệm vụ tại chiến trường Campuchia, nơi bom mìn, sốt rét và thiếu thốn luôn rình rập. Không trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng từng chuyến vận tải, từng bữa cơm đến được tay đồng đội đều thấm đẫm mồ hôi và hiểm nguy. Ba năm quân ngũ của bác lặng lẽ mà bền bỉ, góp phần giữ vững mạch số

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những người lính hậu cần thường ít được nhắc đến trong các trang viết về chiến tranh, nhưng nếu thiếu họ, chiến trường sẽ cạn dần sức sống. Bác Lê Hữu Thục là một người như thế – một chiến sĩ hậu cần quân sự của đơn vị Hậu cần Quân sự Quân khu, nhập ngũ năm 1983, tham gia làm nhiệm vụ quốc tế giúp bạn Campuchia trong giai đoạn đất nước bạn còn ngổn ngang sau chiến tranh.

Ngày lên đường, bác khi ấy mới là một thanh niên quê lúa, chưa từng đi xa khỏi làng. “Lúc nhận giấy gọi nhập ngũ, tôi chỉ nghĩ đơn giản là đi làm nghĩa vụ, chứ chưa hình dung được rừng sâu, sốt rét, mìn còn sót lại nó khắc nghiệt đến thế nào,” bác nhớ lại. Ba lô trên vai nặng chưa quen, đôi dép cao su mòn dần theo từng chặng đường hành quân, bác bước vào đời lính bằng sự bỡ ngỡ nhưng đầy quyết tâm.

Đơn vị của bác đóng quân tại một khu rừng giáp biên giới phía Tây Campuchia. Nhiệm vụ chính là bảo đảm hậu cần: vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men từ kho trung tâm vào các điểm chốt, các tiểu đội đang làm nhiệm vụ truy quét tàn quân địch. Công việc tưởng chừng “ở phía sau”, nhưng thực chất luôn đi cùng hiểm nguy. Đường rừng lắm suối sâu, dốc đứng, bom mìn sót lại từ nhiều năm trước vẫn nằm im chờ người sơ suất.

Bác kể: “Có những chuyến đi, chúng tôi phải gùi gạo, gùi đạn băng rừng hai ba ngày liền. Đêm ngủ võng, mưa rừng tạt ướt, sáng dậy người run vì sốt rét. Nhưng nghĩ đến anh em ngoài chốt đang chờ cơm, chờ thuốc là lại cố.”

Một kỷ niệm mà bác nhớ nhất là chuyến vận chuyển lương thực vào mùa mưa năm 1984. Đoàn hậu cần gồm năm người, đi qua một con suối nước dâng cao, dòng chảy xiết. Khi người đi trước vừa sang đến bờ bên kia thì bất ngờ phát hiện dấu mìn cũ lộ ra dưới lớp bùn. Cả đoàn đứng sững giữa mưa rừng. “Lúc đó tim đập thình thịch, nhưng không ai hoảng loạn. Chúng tôi bàn nhau, từng người một dò từng bước, gỡ từng vật cản. Qua được bờ bên kia rồi, ai cũng thở phào mà không nói nên lời,” bác kể, giọng chậm lại như vẫn còn nghe tiếng nước suối ngày nào.

Không chỉ đối mặt với bom mìn, kẻ thù lớn nhất của người lính hậu cần là bệnh tật. Sốt rét rừng khiến nhiều đêm bác mê man, người nóng như than. Có lúc thuốc men khan hiếm, chính những người lính hậu cần lại phải nhường thuốc cho đồng đội đang bị nặng hơn. “Lính mà, sống chết có nhau. Khi ấy chỉ nghĩ sao cho anh em khỏe để còn giữ chốt,” bác nói giản dị.

Cuối năm 1986, bác hoàn thành nghĩa vụ quân sự và xuất ngũ. Ngày rời đơn vị, khu rừng nơi từng gắn bó ba năm vẫn ẩm ướt sương sớm, con đường đất đỏ in dấu bao bước chân quen thuộc. “Tôi nhớ nhất là buổi chia tay, không ai nói nhiều. Chỉ bắt tay thật chặt, dặn nhau về nhà sống cho tử tế, xứng đáng với những năm tháng đã qua,” bác trầm ngâm.

Ba năm quân ngũ của bác Lê Hữu Thục không có những trận đánh vang dội, không có phút giây hào nhoáng, nhưng đó là ba năm của sự bền bỉ, thầm lặng và trách nhiệm. Với những đóng góp ấy, bác được đơn vị tặng Giấy khen hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế, được đề nghị tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba – phần thưởng xứng đáng cho người lính hậu cần nơi rừng biên giới.

“Giờ nghĩ lại, tôi thấy tự hào vì mình đã từng là một phần của những năm tháng ấy,” bác nói, ánh mắt ánh lên sự lắng đọng. Thời hoa lửa của bác không rực rỡ như pháo sáng, nhưng âm ỉ cháy suốt đời – như ngọn lửa giữ ấm ký ức của một người lính đã trọn vẹn thanh xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn