THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH LÊ VĂN SO
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH LÊ VĂN SO
Sinh năm 1959 tại ấp Tân Thanh 1, xã Tân Xuân – vùng quê sông nước hiền hòa của huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre (nay thuộc xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long), ông Lê Văn So lớn lên giữa những bãi dừa bạt ngàn và tiếng gió mặn mòi từ biển thổi vào. Tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi tắm sông, những mùa gặt lúa, và những câu chuyện của cha anh về thời chiến tranh gian khổ. Chính những câu chuyện đó đã âm thầm gieo vào lòng chàng trai trẻ khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc.
Năm 1979, tình hình biên giới Tây Nam trở nên căng thẳng, quân dân cả nước bước vào nhiệm vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng và khôi phục cuộc sống. Khi ấy, ở tuổi 20, tháng 8 năm 1979, Lê Văn So rời mái nhà lá đơn sơ, khoác lên mình màu áo xanh anh bộ đội. Ngày ông lên đường, mẹ ông đã nắm chặt tay con trai, nước mắt ứa ra nhưng vẫn cố mỉm cười:
“Con đi rồi nhớ giữ mình. Nhà mình chờ con về.”
Chỉ một câu nói giản dị, nhưng trở thành ngọn lửa giữ ông đứng vững suốt những năm tháng nơi chiến trường K.
Sau huấn luyện, ông được điều sang Campuchia, nơi chiến tranh để lại vết thương sâu sắc lên đất nước và con người bạn. Những ngày đầu đặt chân sang đất K, ông như nghẹn lại trước những ngôi làng hoang tàn, những ánh mắt hằn nỗi sợ hãi của người dân. Nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, người lính trẻ hiểu rõ hơn ý nghĩa thiêng liêng của nhiệm vụ mà mình đang gánh vác.
Ngày hành quân xuyên rừng là những ngày khắc nghiệt. Trời nắng như đổ lửa, ba lô nặng trĩu, đường rừng gập ghềnh, muỗi vắt bu đầy, nhưng chẳng ai than vãn. Đêm đến, chỉ cần nghe tiếng động nhỏ, cả đơn vị liền nín thở, súng kẹp chặt trong tay. Kẻ thù không hiện rõ trước mắt, nhưng luôn rình rập trong bóng đêm.
Ông So từng kể: có những lúc mệt tưởng chừng như không thể bước nổi nữa, nhưng nhìn sang đồng đội – những gương mặt còn trẻ lắm, mà đã chai sạm vì nắng gió – ông lại thấy đôi chân mình như được tiếp thêm sức mạnh. Đó là thứ tình cảm mà chỉ trong chiến tranh mới có: tình đồng chí – đồng đội, không cần nói nhiều, chỉ cần nhìn nhau là hiểu.
Trong một trận đánh ác liệt ở khu vực rừng giáp biên giới, đơn vị ông bị phục kích bất ngờ. Đạn nổ như xé toạc cả cánh rừng, đất đá tung lên mù mịt. Ông cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa tìm cách đưa thương binh ra ngoài. Lúc ấy, ông nghe tiếng người bạn thân thều thào:
“So ơi… ráng về nhà giùm tao… nói với má tao là tao thương má…”
Tiếng nói ấy như cắt vào tim người lính trẻ. Dẫu muốn giữ bạn ở lại, nhưng chiến tranh đâu cho họ quyền lựa chọn. Sau trận đó, nhiều người đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn, để lại những nỗi đau còn theo ông đến tận bây giờ.
Nhưng cũng chính nơi tam giác lửa ấy, ông được chứng kiến những hình ảnh đẹp đẽ nhất: những đứa trẻ Campuchia nở nụ cười khi được bộ đội Việt Nam giúp đỡ; những cụ già chắp tay cảm ơn bằng ánh mắt biết ơn sâu thẳm; những mái nhà được dựng lại từ đống tro tàn… Tất cả trở thành ký ức không bao giờ phai trong cuộc đời ông.
Ngày hoàn thành nhiệm vụ quốc tế và trở về quê hương, ông So vừa bước xuống bến sông thì thấy mẹ chạy đến ôm chặt lấy con trai, nghẹn ngào không nói nên lời. Làng xóm vui mừng, bà con tay bắt mặt mừng:
“Thằng So nó về rồi! Trời đất thương cho nó bình an trở lại!”
Giây phút ấy, ông hiểu rằng hòa bình không chỉ là tiếng súng ngưng nổ, mà còn là nụ cười của người mẹ, là hơi ấm của mái nhà, là cuộc sống bình dị nơi quê hương.
Trở về đời thường, ông lao vào công việc đồng áng, xây dựng gia đình, sống giản dị như đất quê mình. Dù cuộc sống có lúc vất vả, nhưng phẩm chất người lính trong ông vẫn nguyên vẹn: chân thành, nghĩa tình và đầy trách nhiệm.
Năm 2004, ông chính thức tham gia Chi hội Cựu chiến binh ấp Tân Thanh 1. Tại đây, ông trở thành người anh, người chú gần gũi với bà con và lớp trẻ. Những câu chuyện chiến trường của ông không nhằm để kể công, mà là để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt của bao thế hệ.
Giờ đây, khi mái tóc trên đầu đã pha sương, ông vẫn luôn giữ nụ cười hiền hậu và ánh mắt vững vàng của người lính.
Và câu chuyện của ông – người cựu chiến binh Lê Văn So – vẫn tỏa sáng như một ngọn lửa bền bỉ, ấm áp giữa lòng quê hương Tân Thanh 1 bình yên hôm nay.



