THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH LÊ VĂN THẸO
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH LÊ VĂN THẸO
Sinh năm 1964, tại vùng quê hiền hòa của ấp Tân Thanh 1, xã Tân Xuân – nơi những hàng dừa soi bóng xuống những con rạch nhỏ hiền hòa – chàng trai Lê Văn Thẹo lớn lên trong những năm tháng đất nước còn nhiều bộn bề sau chiến tranh. Gia đình nghèo khó nhưng giàu truyền thống yêu nước, từ nhỏ ông đã quen với tiếng xuồng ghe trên sông, tiếng gió đưa qua vườn dừa, và những câu chuyện của cha anh về lòng kiên trung giữ lấy quê hương.
Khi vừa tròn mười chín tuổi, tháng 2 năm 1983, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã đưa người thanh niên ấy rời xa mái lá quê nhà để lên đường nhập ngũ. Ngày khoác lên mình bộ quân phục xanh, ông Thẹo chỉ mang theo một túi hành trang nhỏ và lời dặn của mẹ: “Đi mạnh giỏi nghe con, giữ gìn sức khỏe, lo cho đồng đội như lo cho chính mình.” Chính lời dặn mộc mạc ấy đã theo ông suốt những tháng năm binh lửa sau này.
Sau thời gian huấn luyện gian khổ, ông được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia – nơi quân tình nguyện Việt Nam tham gia giúp nhân dân bạn thoát khỏi họa diệt chủng, ổn định cuộc sống. Đó là những năm tháng không thể nào quên, vừa hào hùng, vừa đầy mất mát.
Ông kể, những ngày hành quân xuyên rừng biên giới, ba lô nặng trĩu nhưng lòng người lính trẻ lúc nào cũng vững vàng vì tin rằng mình đang làm điều đúng đắn. Có những đêm đóng quân giữa rừng, chỉ cần nghe tiếng lá khô xào xạc là cả đơn vị lập tức sẵn sàng chiến đấu. Kẻ thù ẩn hiện trong bóng tối, còn người lính thì chỉ có niềm tin và tinh thần đồng đội làm điểm tựa.
Trong ký ức của ông, Campuchia những năm ấy vừa hoang tàn vừa đau thương. Nhiều bản làng tan hoang, người dân sống trong sợ hãi và thiếu thốn. Hình ảnh những đứa trẻ gầy gò chạy theo bộ đội Việt Nam, miệng nở nụ cười khi nhận được viên kẹo hay gói lương khô là điều ông chưa bao giờ quên. Chính những khoảnh khắc đó giúp người lính vượt qua mệt nhọc, hiểu rằng nhiệm vụ của mình không chỉ là chiến đấu, mà còn là mang lại sự sống và hy vọng cho nhân dân Campuchia.
Có lần trong một trận truy quét tàn quân Khmer Đỏ, đơn vị của ông phải chiến đấu suốt nhiều giờ trong rừng rậm. Đất đá tung lên, tiếng súng nổ liên hồi, khói lửa khiến không khí đặc quánh lại. Nhìn đồng đội ngã xuống, ông Thẹo chỉ biết siết chặt khẩu súng và tiến lên, bởi phía sau là đồng bào và hậu phương, phía trước là nhiệm vụ chưa hoàn thành. May mắn thay, sau trận ấy đơn vị giữ vững đội hình, đẩy lùi được địch, nhưng nhiều đồng đội đã nằm lại trong rừng sâu. Đó là những nỗi đau mà ông mang theo suốt cuộc đời.
Năm tháng ở Campuchia đã rèn ông thành người lính gan góc, nhưng cũng dạy ông trân quý hòa bình hơn bất cứ ai. Khi hoàn thành nhiệm vụ quốc tế và xuất ngũ, ông trở về quê hương trong niềm vui khôn tả của gia đình và bà con chòm xóm. Đất quê Bến Tre (sau này điều chỉnh thành tỉnh Vĩnh Long ở khu vực của ông) vẫn yên bình như thuở nào; chỉ có người lính trẻ năm xưa đã trưởng thành sau những năm tháng đạn bom.
Trở về đời thường, ông Thẹo lao vào lao động, xây dựng gia đình và đóng góp cho quê hương bằng sức lực của mình. Dù cuộc sống mưu sinh có lúc khó khăn, nhưng bản chất người lính không bao giờ mất: thẳng thắn, nghĩa tình và kiên cường.
Năm 2004, ông tham gia Chi hội Cựu chiến binh ấp Tân Thanh 1. Từ đây, ông lại tiếp tục một “mặt trận” mới – mặt trận vận động bà con sống tốt, giữ gìn an ninh trật tự, giúp nhau phát triển kinh tế và nuôi dạy con cái nên người. Trong hội, ông luôn là người anh cả gần gũi, chân tình; những câu chuyện chiến trường của ông không để kể công mà để nhắc nhở lớp trẻ biết trân trọng hòa bình.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua kể từ ngày nhập ngũ, mái tóc người cựu binh Lê Văn Thẹo đã bạc theo thời gian. Nhưng trong mắt ông vẫn còn đó ánh nhìn của người lính năm nào – bình thản, kiên cường và đầy tự hào. Ông bảo: “Thời hoa lửa là quãng đời khó quên nhất. Có gian khổ, có mất mát, nhưng cũng có tình đồng chí – đồng đội chẳng gì thay thế được.”
Hôm nay, giữa xóm nhỏ yên bình, người cựu chiến binh ấy vẫn miệt mài đóng góp thầm lặng cho quê hương. Cuộc đời ông là minh chứng cho một thế hệ đã đi qua lửa đạn để hôm nay đất nước được bình yên, vững vàng. Và câu chuyện của ông – người con của ấp Tân Thanh 1 – sẽ còn mãi như ngọn lửa ấm trong lòng bao thế hệ sau.



