THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN CHƠN
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN CHƠN
Sinh năm 1963 tại ấp Tân Thanh 1, xã Tân Xuân – vùng đất sông nước hiền hòa của huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre (nay thuộc xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long), ông Nguyễn Văn Chơn lớn lên giữa những mùa lúa, vườn dừa xanh ngát và những câu chuyện về lòng yêu nước của cha anh. Tuổi thơ nghèo khó nhưng giàu nghĩa tình đã sớm hình thành trong người thanh niên ấy tinh thần kiên cường, sống có trách nhiệm với quê hương.
Những năm đầu thập niên 1980, cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam và nhiệm vụ quốc tế giúp Campuchia chống lại tàn quân diệt chủng bước vào giai đoạn ác liệt. Khắp nơi, thanh niên xung phong lên đường vì nghĩa lớn. Tháng 2 năm 1984, khi vừa tròn 21 tuổi, Nguyễn Văn Chơn được gọi nhập ngũ. Đối với ông, khoảnh khắc khoác ba lô rời quê là bước chuyển mình từ một chàng trai nhà quê thành người lính cầm súng bảo vệ Tổ quốc.
Sau vài tháng huấn luyện, ông được điều sang Campuchia – nơi những tổn thương chiến tranh vẫn còn hằn sâu trên từng mái nhà, từng con đường, từng ánh mắt của người dân. Đặt chân đến đây, ông Chơn vừa thương, vừa xót xa, lại càng thêm quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ quốc tế.
Những ngày đầu hành quân xuyên rừng, ông và đồng đội phải đối mặt với vô vàn gian khổ: rừng rậm um tùm, muỗi vắt dày đặc, khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn lương thực, và đặc biệt là sự nguy hiểm từ những toán tàn quân còn lẩn trốn. Mỗi bước đi đều có thể là nơi phục kích, mỗi gốc cây đều có thể giấu mìn, nhưng người lính trẻ không hề lùi bước
Tình đồng chí – đồng đội trong chiến tranh trở thành sợi dây gắn kết mạnh mẽ, giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và mệt mỏi.
Trong một trận chiến ác liệt tại vùng rừng giáp biên giới, đơn vị của ông bị tấn công bất ngờ. Đạn bay như mưa, đất đá tung mù mịt, tiếng nổ át cả tiếng người. Ông cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa tổ chức đưa thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm. Trong khoảnh khắc sinh – tử ấy, ông chỉ nghĩ đến lời mẹ dặn: “Nhớ đồng đội – nhớ dân.”
Chính niềm tin ấy giúp ông giữ vững tay súng, cùng đơn vị đẩy lùi địch và bảo vệ an toàn cho dân làng phía sau.
Những ngày không tiếng súng, ông và đồng đội lại cùng dân bản dọn dẹp nhà cửa, đào giếng nước, dựng lại trường học. Ông luôn xúc động khi nhớ đến gương mặt hạnh phúc của những đứa trẻ khi được bộ đội Việt Nam tặng viên kẹo nhỏ hay sẻ chia bát cơm nóng. Những khoảnh khắc ấy khiến ông hiểu rằng nhiệm vụ của người lính không chỉ là chiến đấu mà còn là mang lại bình yên và hy vọng.
Nhiều năm chiến đấu nơi đất bạn đã rèn cho Nguyễn Văn Chơn bản lĩnh thép, tinh thần kiên cường và lòng nhân ái sâu sắc. Khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương, ông mang theo cả những kỷ niệm không thể nào quên – cả đau thương và tự hào.
Trở về ấp Tân Thanh 1, ông tiếp tục lao động sản xuất, bám ruộng vườn, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các phong trào từ thiện, vệ sinh môi trường, xây dựng nông thôn mới. Ông luôn giữ tác phong của người lính: nhanh nhẹn, trách nhiệm, nói ít – làm nhiều.
Đến năm 2018, ông chính thức tham gia Chi hội Cựu chiến binh ấp Tân Thanh 1 và sinh hoạt đều đặn cho đến nay. Với tinh thần “người lính Cụ Hồ”, ông Chơn luôn gương mẫu trong mọi hoạt động:
Vận động bà con giữ gìn đường làng ngõ xóm sạch đẹp
Tích cực đóng góp xây dựng cầu, cống, đường
Tham gia hòa giải mâu thuẫn trong dân
Giúp đỡ hội viên và gia đình khó khăn
Hỗ trợ phong trào an ninh trật tự của địa phương
Đặc biệt, ông dành nhiều tâm huyết cho công tác tuyên truyền giáo dục thế hệ trẻ. Ông thường được mời nói chuyện trong các buổi sinh hoạt đoàn – đội, các hoạt động truyền thống của xã. Giọng kể chân tình, dung dị nhưng đầy sức nặng của một người từng đi qua lửa đạn khiến nhiều thanh niên xúc động.
Từ câu chuyện chiến trường đến bài học đạo đức, ông không bao giờ muốn lớp trẻ quên đi giá trị của quá khứ. Với ông, truyền lửa cho thế hệ sau cũng là một phần trách nhiệm của người lính.
Ngày nay, dù tuổi đã ngoài sáu mươi, mái tóc đã pha sương, nhưng ông Nguyễn Văn Chơn vẫn giữ phong thái nhanh nhẹn, nụ cười hiền và ánh mắt kiên nghị. Trong ông, ngọn lửa của người lính năm xưa vẫn âm ỉ cháy – không rực rỡ như bom đạn, nhưng ấm áp và bền bỉ, soi sáng cho cả cuộc đời.
Câu chuyện của ông – từ chiến trường K cam go đến những ngày sống nghĩa tình ở ấp Tân Thanh 1 – là minh chứng sống động cho phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ: dũng cảm trong chiến tranh, gương mẫu trong hòa bình, trách nhiệm với quê hương, và trọn tình với thế hệ mai sau.



