THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN EM
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH NGUYỄN VĂN EM
Sinh năm 1958 tại ấp Tân Thanh 1, xã Tân Xuân – vùng quê sông nước của huyện Ba Tri, tỉnh Bến Tre (nay thuộc xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long), ông Nguyễn Văn Em lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều thương tích sau chiến tranh. Những câu chuyện về sự hy sinh của cha anh và tình yêu quê hương đã sớm thắp lên trong lòng chàng trai ấy quyết tâm bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1978, khi chiến sự ở biên giới Tây Nam bùng phát dữ dội, hàng ngàn thanh niên cả nước lên đường làm nhiệm vụ quốc tế giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng. Tháng 9/1978, Nguyễn Văn Em, khi đó vừa tròn 20 tuổi, đã xếp lại chiếc áo nâu của người nông dân và khoác lên mình bộ quân phục màu xanh. Ngày ông rời quê, mẹ ông chỉ kịp dặn:
“Ráng giữ mình, nhớ quê nhà chờ con về.”
Sau huấn luyện, ông được điều sang chiến trường K – Campuchia, nơi hoang tàn vì chiến tranh, nhà cửa đổ nát, người dân sống trong cảnh mất mát và đói nghèo. Những ngày đầu hành quân xuyên rừng, ông và đồng đội phải đối mặt với muỗi vắt, sốt rét, thiếu nước và cả những cuộc đụng độ bất ngờ với tàn quân Khmer Đỏ. Nhưng tinh thần của những người lính trẻ vẫn không hề lung lay.
Trong ký ức của ông Em, tiếng súng nổ xen lẫn tiếng kêu khóc của dân làng là điều ám ảnh nhất. Có những lần đơn vị của ông vừa đánh đuổi địch, vừa bồng bế trẻ em, dìu từng cụ già ra khỏi vùng nguy hiểm. Ông nói: “Khổ cực mấy cũng chịu được, chỉ cần dân được sống.” Chính những hình ảnh ấy giúp ông và đồng đội vượt qua mọi hiểm nguy.
Trong một trận chiến đặc biệt ác liệt, đơn vị ông bị phục kích. Đất đá văng lên mù mịt, nhiều đồng đội bị thương. Ông cùng vài chiến sĩ trẻ lao vào kéo thương binh ra khỏi tầm đạn, bất chấp nguy hiểm. Sau trận đánh, nhìn những người anh em không còn đứng lên được nữa, ông hiểu sâu sắc rằng hòa bình có giá quá lớn.
Nhiều năm ở chiến trường K, ông không chỉ chiến đấu mà còn cùng đồng đội dựng lại trường học, cứu chữa dân bị thương, bảo vệ từng bản làng nhỏ. Người dân Campuchia gọi ông và đồng đội bằng ánh mắt biết ơn – thứ tình cảm theo ông suốt đời.
Khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương, Nguyễn Văn Em trở lại với ruộng đồng, sống một cuộc đời giản dị như bao người nông dân khác. Nhưng trong ông luôn giữ tinh thần của người lính: kỷ luật, trách nhiệm và nghĩa tình.
Năm 1998, ông tham gia Chi hội Cựu chiến binh ấp Tân Thanh 1, trở thành một hội viên tích cực, luôn gương mẫu trong các phong trào của ấp: giúp đỡ đồng đội khó khăn, vận động bà con chăm lo đời sống, giữ gìn an ninh trật tự và giáo dục thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình.Ngày nay, dù mái tóc đã bạc, nhưng trong ánh mắt ông Nguyễn Văn Em vẫn còn ánh lên sự kiên cường của người lính từng đi qua “lửa đạn”.



