THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH SƠN LƯƠNG
Những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước hướng về những ký ức hào hùng của dân tộc, tôi có dịp đến thăm bác Hoàng Văn Bình, một cựu chiến binh đang sinh sống tại xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai. Trong căn nhà nhỏ nằm bên triền đồi xanh mướt, bác chậm rãi kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng vô cùng vẻ vang – thời hoa lửa của thế hệ mình.
Bác Hoàng Văn Bình sinh năm 1956 trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1975, khi vừa tròn 19 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Tạm biệt mái nhà đơn sơ, tạm biệt mẹ già và những nương ngô đang vào vụ, bác lên đường với khát vọng góp sức bảo vệ quê hương.
Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào một đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Những năm cuối thập niên 70 là thời điểm tình hình biên giới diễn biến phức tạp. Người lính trẻ Hoàng Văn Bình cùng đồng đội thường xuyên hành quân trong điều kiện vô cùng gian khổ.
Bác kể:
“Ngày ấy đường rừng hiểm trở lắm. Có những hôm mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng nhiều ngày liền. Lương thực thiếu thốn, có khi mỗi người chỉ còn vài nắm cơm vắt mang theo. Nhưng không ai nản chí vì ai cũng hiểu mình đang làm nhiệm vụ bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.”
Điều khiến bác nhớ nhất là trận chiến diễn ra vào đầu năm 1979. Khi đó đơn vị của bác nhận nhiệm vụ giữ một điểm cao chiến lược gần biên giới. Địch liên tục dùng pháo kích và bộ binh tấn công nhằm chiếm vị trí này.
Trong tiếng pháo nổ rung chuyển núi rừng, nhiều đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh. Có những người chỉ mới mười tám, đôi mươi, còn chưa kịp lập gia đình.
Bác xúc động kể:
“Có một đồng chí quê Nghệ An bị thương rất nặng. Trước khi hy sinh, cậu ấy chỉ kịp nhờ tôi gửi về cho mẹ chiếc khăn tay. Tôi giữ lời hứa ấy suốt nhiều năm và sau này đã tìm được gia đình để trao lại kỷ vật. Đến giờ tôi vẫn nhớ ánh mắt của người mẹ khi nhận chiếc khăn đã theo con trai bà suốt những ngày chiến đấu.”
Sau nhiều giờ chiến đấu quyết liệt, đơn vị của bác đã giữ vững trận địa. Lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay trên đỉnh núi. Chiến thắng ấy được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của biết bao người lính.
Năm 1982, hoàn thành nhiệm vụ, bác Bình xuất ngũ trở về quê hương. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn. Những vết thương chiến tranh thường xuyên tái phát mỗi khi trái gió trở trời. Tuy vậy, bác không đầu hàng nghịch cảnh.
Trở về Sơn Lương, bác cùng gia đình khai hoang đất đồi, phát triển kinh tế, trồng quế và chăn nuôi. Với bản lĩnh của người lính Cụ Hồ, bác luôn gương mẫu đi đầu trong các phong trào ở địa phương. Nhiều năm liền gia đình bác được công nhận là gia đình văn hóa tiêu biểu.
Không chỉ làm kinh tế giỏi, bác còn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh. Mỗi dịp trường học tổ chức hoạt động giáo dục truyền thống, bác lại đến giao lưu, kể cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Bác thường nhắn nhủ:
“Các bác ngày xưa chiến đấu để đất nước có hòa bình. Thế hệ hôm nay không phải cầm súng nhưng cần học tập tốt, sống có trách nhiệm và góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp hơn.”
Hiện nay, bác Hoàng Văn Bình được tặng nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có Huân chương Chiến công, Huy chương Chiến sĩ vẻ vang và nhiều giấy khen của các cấp.
Nhìn người cựu chiến binh tóc đã bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời niềm tin, tôi càng hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Những người lính như bác đã dành cả tuổi xuân cho Tổ quốc. Họ chính là những bông hoa đẹp nhất nở giữa khói lửa chiến tranh.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về một thời hoa lửa, về tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh sẽ mãi được lưu giữ trong lòng mỗi người dân Việt Nam, trở thành ngọn lửa truyền thống soi đường cho các thế hệ mai sau.



