THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN 308
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH SƯ ĐOÀN 308
Tác giả: Nguyễn Thị Huệ – Bí thư chi đoàn xóm 7, xã Vân Du, Nghệ An
THÔNG TIN NHÂN VẬT
- Họ và tên nhân vật: Cao Đăng Khơi
- Năm ngày: 02/12/1938
- Quê quán: Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An
- Nơi ở hiện nay: Xóm 5, Xã Vân Du, tỉnh Nghệ An
- Đơn vị công tác trong kháng chiến: Sư đoàn bộ binh 308
- Chức vụ khi tham gia chiến đấu: Trung sỹ thuộc Sư đoàn bộ binh 308

Hình ảnh Đoàn xã Vân Du thăm hỏi, động viên, tặng quà cho cựu chiến binh Cao Đăng khởi
Câu chuyện về cựu chiến binh Cao Đăng Khơi
Có những con người mà cuộc đời của họ chính là một phần của lịch sử dân tộc. Họ bước qua chiến tranh bằng tuổi trẻ, lòng quả cảm và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất. Cựu chiến binh Cao Đăng Khơi, sinh ngày 02 tháng 12 năm 1938, quê tại xóm 5, xã Vân Du, tỉnh Nghệ An, là một người như thế.
Sinh ra trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tuổi thơ của ông gắn liền với những tháng ngày gian khó. Lớn lên khi non sông còn chia cắt, người thanh niên Cao Đăng Khơi đã tình nguyện khoác lên mình màu áo lính, gia nhập Sư đoàn 308 – đơn vị chủ lực, anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Trong đội ngũ của Sư đoàn 308, ông cùng đồng đội trải qua những năm tháng chiến đấu đầy gian lao. Với quân hàm Thượng sĩ, ông luôn hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao, sát cánh cùng đồng đội vượt qua biết bao thử thách, hiểm nguy của chiến tranh. Những cuộc hành quân dài, những ngày đêm bám đơn vị, những lần đối mặt với bom đạn đã tôi luyện ý chí kiên cường của người lính Cụ Hồ.
Chiến tranh không chỉ là tiếng súng và khói lửa, mà còn là những tháng ngày thiếu thốn, gian khổ. Những người lính sống giữa rừng sâu, ăn vội giữa những chặng hành quân, ngủ dưới tán cây, luôn sẵn sàng lên đường khi có lệnh. Điều giữ vững bước chân họ không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là niềm tin mãnh liệt rằng một ngày đất nước sẽ được hòa bình, nhân dân sẽ được sống trong độc lập, tự do.
Bom đạn chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những thương tích không thể xóa nhòa. Do ảnh hưởng của chiến tranh, ông bị suy giảm sức khỏe với tỷ lệ 60%. Những vết thương ấy là minh chứng cho những năm tháng cống hiến tuổi thanh xuân vì Tổ quốc, là dấu ấn của một thời hoa lửa mà ông đã đi qua bằng tất cả lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm.
Ngày đất nước thống nhất, người lính Cao Đăng Khơi trở về quê hương mang theo ký ức của những năm tháng trận mạc. Trở lại cuộc sống đời thường, ông tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, góp sức xây dựng quê hương Vân Du ngày càng phát triển. Dù sức khỏe không còn nguyên vẹn, ông vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính Cụ Hồ: giản dị, khiêm nhường, trung thực và giàu nghị lực.
Mỗi khi nhắc về chiến tranh, ông ít nói về những khó khăn hay mất mát của bản thân. Điều ông luôn trân trọng là tình đồng chí, đồng đội – những con người đã cùng nhau vượt qua gian khổ, cùng chia ngọt sẻ bùi và sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ. Ông cũng không quên những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường để đất nước có được ngày độc lập.
Hôm nay, trên quê hương Vân Du đang từng ngày đổi mới, người cựu chiến binh mái tóc đã bạc vẫn luôn dõi theo sự trưởng thành của thế hệ trẻ. Ông thường nhắc con cháu phải biết yêu nước, sống có trách nhiệm và trân trọng giá trị của hòa bình. Bởi theo ông, hòa bình hôm nay là thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước.
Những thương tật chiến tranh vẫn còn đó, nhưng chưa bao giờ ông coi đó là điều phải tiếc nuối. Với người lính Sư đoàn 308 năm nào, được góp một phần công sức vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc là niềm vinh dự lớn nhất của cuộc đời.
Thời gian có thể phủ bạc mái đầu, có thể làm phai màu quân phục, nhưng không thể làm phai mờ tinh thần của người lính Cụ Hồ. Câu chuyện về cựu chiến binh Cao Đăng Khơi là câu chuyện về lòng yêu nước, về ý chí kiên cường và sự cống hiến thầm lặng của một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính, mà còn là ký ức chung của cả một thế hệ đã viết nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Chính từ những con người bình dị như ông, ngọn lửa yêu nước và niềm tự hào dân tộc vẫn tiếp tục được truyền cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



