Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TRẦN VĂN DŨNG

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TRẦN VĂN DŨNG

Vĩnh Long11/12/2025XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN (XÃ ĐOÀN TÂN XUÂN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1966 tại vùng quê hiền hòa xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long, ông Trần Văn Dũng lớn lên trong những năm mà chiến tranh đã lùi xa nhưng dư âm của nó vẫn còn hằn dấu trong từng mái nhà, từng phận người. Thuở nhỏ, ông nghe cha anh kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ, hình ảnh người lính cụ Hồ trong tâm trí cậu bé Dũng cứ lớn dần, để rồi trở thành niềm tự hào và là lý do thôi thúc ông lên đường làm nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc.

Tháng 8 năm 1984, khi vừa tròn 18 tuổi, Trần Văn Dũng khoác lên mình bộ quân phục màu xanh. Giây phút ấy, lòng ông xen lẫn giữa háo hức và xúc động; háo hức vì được làm lính, được góp sức trẻ bảo vệ biên cương; xúc động vì sắp xa gia đình, xa mảnh đất nơi ông đã gắn bó từ nhỏ. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công sang làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường K – Campuchia, nơi những người lính Việt Nam tiếp tục công việc giúp nước bạn hồi sinh sau nạn diệt chủng tàn khốc.

Những ngày đầu đặt chân sang đất bạn, ông Dũng và đồng đội còn rất bỡ ngỡ. Cái nắng gay gắt như muốn thiêu cháy mọi thứ, rừng sâu ẩm thấp và những con đường đất đỏ mênh mông hun hút. Nhưng khó khăn lớn nhất lại là hiểm nguy luôn rình rập trong từng lùm cây, từng cánh rừng rậm nơi tàn quân địch vẫn hoạt động lén lút. Đêm nằm giữa rừng, tiếng côn trùng hòa trong tiếng gió rít khiến ai cũng nửa tỉnh nửa mê, chỉ cần nghe tiếng động lạ là lập tức bật dậy, tay ôm chặt khẩu súng.

Có những ngày hành quân kéo dài hàng chục cây số, cả đơn vị chỉ có vài phút nghỉ ngơi bên gốc cây, chia nhau từng ngụm nước nhỏ. Nhưng càng gian nan, tình đồng đội càng thêm gắn kết. Ông Dũng luôn nhớ mãi hình ảnh những đôi vai thay nhau gùi đạn, những bàn tay thô ráp băng bó vội cho nhau giữa trận địa. Trong mắt ông, đó là thứ tình cảm đẹp nhất, không toan tính, không khoảng cách – tình đồng chí keo sơn giữa những người lính trẻ.

Một lần trong lúc đơn vị truy quét, khi băng qua khu rừng rậm gần biên giới, toán quân của ông bất ngờ trúng mìn cài. Tiếng nổ vang lên chát chúa, khói bụi mù mịt. Trong khoảnh khắc hỗn loạn, ông Dũng cùng đồng đội lập tức lao đến kéo những người bị thương ra khỏi vị trí nguy hiểm. Dù bản thân bị đất đá hắt vào khắp người, ông vẫn cắn răng dìu đồng đội về sau tuyến. Đó là lần đầu tiên ông đối mặt trực diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết – cũng là lần ông hiểu sâu sắc rằng người lính sống không chỉ cho mình, mà cho cả đồng đội, cho những điều lớn lao hơn.

Năm 1986, hoàn thành nghĩa vụ quốc tế, ông xuất ngũ trở về quê hương. Từ một chàng lính trận dày dạn, ông trở lại với cuộc sống đời thường: cày ruộng, trồng rau, chăn nuôi. Những năm đầu lập nghiệp không ít gian nan, nhưng người lính Trần Văn Dũng luôn giữ được tinh thần kiên trì và tác phong nhanh nhẹn của thời quân ngũ. Nhờ chịu khó làm ăn, ông dần ổn định cuộc sống, dựng xây gia đình êm ấm.

Đến tháng 11 năm 2023, ông được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh và sinh hoạt tại Chi hội ấp Phú Thạnh 1. Dù tóc đã điểm bạc, ông Dũng vẫn giữ nét giản dị, chân thành, luôn gương mẫu trong các phong trào địa phương. Trong những buổi sinh hoạt hội, ông thường kể cho thế hệ trẻ nghe về một thời hoa lửa mà ông đã trải qua – không phải để kể công, mà để nhắc nhở họ trân trọng hòa bình hôm nay.

Đối với ông Trần Văn Dũng, những năm tháng chiến trường K là ký ức không thể nào phai. Đó là quãng thời gian ông trưởng thành, tôi luyện bản lĩnh và hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ “đồng đội”. Thời gian ấy đã đi qua, nhưng tinh thần người lính vẫn còn mãi – sáng bền như ngọn lửa trong tim người chiến binh quê Tân Xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TRẦN VĂN DŨNG | Câu chuyện thời hoa lửa