Cựu chiến binh

THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI LÍNH TRẺ LÊ BỈNH HÒA

Nhập ngũ khi mới tròn mười chín tuổi, người lính trẻ Lê Bỉnh Hòa rời thôn Hạ Vũ 1 để bước vào những năm tháng khốc liệt nhất của chiến trường biên giới phía Bắc. Ba năm quân ngũ là ba năm sống giữa bom mìn, đói rét và những ca gác xuyên đêm nơi rừng núi Lạng Sơn. Trong màu áo lính, từ một chiến sĩ trẻ, bác trưởng thành giữa mất mát, tình đồng đội và lý tưởng bảo vệ Tổ quốc. Với bác, ký ức thời hoa lửa không chỉ là chiến tranh, mà là cả một thời tuổi trẻ không thể nào quên.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Lan (Chi Đoàn Trường Mầm non Hoằng Đạo)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Lê Bỉnh Hòa vào một buổi chiều yên ả nơi thôn Hạ Vũ 1. Dáng người gầy, mái tóc đã bạc nhiều hơn đen, nhưng ánh mắt bác vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh của một người từng đi qua chiến tranh. Khi nhắc đến quãng đời quân ngũ, bác im lặng khá lâu, rồi chậm rãi nói:
“Có những chuyện tưởng đã quên rồi, nhưng chỉ cần nhắc đến hai chữ chiến trường là mọi thứ lại hiện ra rõ lắm…”

Bác nhập ngũ năm 1983, khi cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc vẫn còn âm ỉ, căng thẳng. Đơn vị của bác là Trung đoàn 131, trực thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh, làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ khu vực biên giới tỉnh Lạng Sơn. Khi ấy, bác mang quân hàm Hạ sĩ, giữ chức vụ Chiến sĩ bộ binh, trực tiếp làm nhiệm vụ canh gác, tuần tra, phục kích và sẵn sàng chiến đấu.

“Ngày đó tụi tôi còn trẻ lắm,” bác cười buồn, “có đứa mới mười tám, mười chín tuổi, rời quê chưa ráo nước mắt đã phải đối mặt với súng đạn.”
Chiến trường Lạng Sơn đón bác bằng những cánh rừng rậm rạp, sương mù dày đặc và những cơn mưa rừng lạnh buốt. Đêm xuống, cả đơn vị thay nhau gác trong im lặng tuyệt đối. Chỉ một tiếng động lạ cũng đủ khiến tất cả nín thở.

Bác kể, kỷ niệm ám ảnh nhất là một đêm phục kích trên điểm cao sát biên giới. Trời tối đen như mực, sương xuống dày đến mức không nhìn rõ mặt nhau. Đơn vị bác nằm im suốt nhiều giờ giữa rừng.
“Lúc đó, tôi chỉ nghe rõ nhất tiếng tim mình đập và tiếng thở của thằng bạn nằm bên,” bác chậm rãi nhớ lại.
Rồi bất ngờ, pháo từ phía bên kia bắn sang. Cả khu rừng rung chuyển. Đất đá, cây cối đổ rào rào. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, bác cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa kéo nhau về tuyến sau. Có người bị thương, có người mãi mãi nằm lại nơi rừng sâu.

Một lần khác, trong đợt hành quân dài ngày, lương thực cạn dần. Mỗi người chỉ còn vài nắm gạo rang. Bác kể:
“Có hôm đói quá, chia nhau từng ngụm nước suối, mà vẫn phải động viên nhau sống cho qua ngày.”
Chính trong những lúc gian nan ấy, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Họ san sẻ cho nhau từng miếng ăn, thay nhau gác để bạn được chợp mắt, và luôn nhắc nhau: “Còn sống là còn giữ đất.”

Ba năm từ 1983 đến 1986, bác Lê Bỉnh Hòa cùng đơn vị hoàn thành nhiều đợt chiến đấu, bảo vệ vững chắc khu vực biên giới được giao. Với những đóng góp đó, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba cùng nhiều giấy khen của đơn vị. Năm 1985, bác vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, ngay tại chiến trường – một dấu mốc mà bác coi là niềm tự hào lớn nhất đời lính.

Ngày xuất ngũ năm 1986, bác rời quân đội, trở về quê hương với ba lô sờn cũ và ký ức không thể phai.
“Chiến tranh qua rồi, nhưng trong tôi, người lính năm ấy vẫn còn nguyên,” bác nói khẽ.

Thời hoa lửa của bác Lê Bỉnh Hòa không phải là những trang sử hào nhoáng, mà là câu chuyện chân thật về một người lính trẻ đã dành trọn tuổi thanh xuân để canh giữ từng tấc đất biên cương. Một thời gian khổ, hy sinh – nhưng cũng là một thời đáng tự hào đến suốt đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn